Thứ Sáu, 21 tháng 4, 2017

[Tôi] Tôi đã từng thích một người

Vâng,

Vậy là tôi đã từng chấm dứt cuộc sống FA trong một thời gian ngắn ngủi đến không ngờ. "Đã từng" bởi vì hiện tại khi viết những dòng này, tôi đã trở về trạng thái FA quen thuộc rồi.

Tôi và bạn trẻ ấy từ lúc quen đến lúc chia tay còn chưa được một tháng... chính xác là 3 tuần. Thế mà tôi đã cảm nhận được đủ mọi cung bậc cảm xúc từ vui vẻ đến thất vọng, từ mong nhớ đến chán nản... và cuối cùng là mệt mỏi bất lực.

3 tuần, 8 tiếng ngồi cạnh trong văn phòng, thêm vài tiếng đi chơi bên ngoài, ngày nghỉ, ngày lễ...

Nói nhiều thì cũng không nhiều nhưng nói ít thì cũng chẳng ít nhưng thế là đủ để tôi hiểu được cảm xúc của những người đã từng thích một ai đó, quan tâm một ai đó... và rồi quyết định buông tay.

Thực ra chúng tôi cũng có một khoảng thời gian ngắn ngủi vui vẻ. Đó là trước khi quen và sau khi quen được... vài ngày. Chúng tôi đi ăn, đi chơi, qua nhà nhau và cảm thấy mọi chuyện đều mới mẻ. Chúng tôi nhắn những tin nhắn tình cảm về việc nhớ nhau và dù đã ngồi cạnh nhau cả ngày vẫn là không đủ. Mỗi ngày tôi đều viết một vài dòng nhật ký dành cho chuyện tình cảm nhỏ bé này... Nhưng có lẽ cái gì đến vội thì đi cũng nhanh, nhật ký cũng chỉ được vài ngày là dừng lại ở hai chữ "chia tay".

Cũng chẳng có gì nghiêm trọng. Có thể là chẳng đúng người, chẳng đúng thời điểm và trong lòng người ta vẫn còn bóng hình người cũ. Có lẽ tôi chỉ là một lựa chọn an toàn mà bạn trẻ ấy tìm kiếm trong vô vàn lựa chọn khác. Tiếc là tôi vốn chẳng bao giờ là một lựa chọn an toàn...

Tôi có thể không bao giờ lăng nhăng, đứng núi này trông núi nọ nhưng cái tôi đòi hỏi cũng phải tương xứng. Và nếu bạn không thể cho tôi cảm giác an toàn thì tại sao tôi lại phải cho bạn cảm giác đó?

Kể cả thời điểm chưa từng trải qua một mối quan hệ nào, tôi luôn tự nhủ rằng nếu ai dành tình cảm cho mình, dù mình có tình cảm với họ lại hay không, thì vẫn phải thật lòng cảm ơn họ. Bởi vì tình cảm là thứ thiêng liêng và mình phải biết ơn khi người ta đã trao cho mình điều ấy. Tiếc là bạn trẻ luôn lấy việc tôi thích bạn ấy trở thành một lợi thế để lên mặt với tôi trong những cuộc nói chuyện. Tìm cách doạ dẫm sẽ làm tôi đau khổ hay thậm chí luôn nói rằng sẽ chia tay, sẽ bỏ đi...

Tôi đã luôn tự hỏi liệu mình có đang sai lầm hay không? Khi nào là lúc nên dừng lại sai lầm này? Tại sao tôi phải chịu đựng những thói quen trẻ con của bạn ấy?

Nhưng rồi sau những cuộc gọi điện không bắt máy, nhắn tin không trả lời... tôi vẫn im lặng và chấp nhận. Kể cả những lần gần như đã chia tay qua điện thoại... tôi vẫn cố gắng cứu vãn mối quan hệ này. Không phải vì quá thích bạn ấy hay vì không chịu nổi cô đơn, chỉ là tôi không muốn sau này sẽ phải hối hận vì đã không cố gắng hết sức.

Nhưng trong một mối quan hệ mà bạn phải cố gắng hết sức... mà chỉ một mình cố gắng, thì rồi bạn sẽ mệt. Tôi cũng thế, tôi luôn trong trạng thái mệt mỏi với mọi trò đùa của bạn ấy. Từ việc được đem ra so sánh với bạn gái cũ, đến việc chê bai ngoại hình của tôi, đến việc bạn ấy lựa chọn tôi là cả một sự đắn đo suy nghĩ và chắc hẳn là tôi phải thấy vinh hạnh lắm vì được chọn... Chắc là vinh hạnh lắm.

Thỉnh thoảng chỉ muốn hét vào mặt bạn trẻ ấy là nếu vẫn còn quyến luyến người cũ thì đừng cố gắng bắt đầu một mối quan hệ mới vì đó là một hành động độc ác. Nhưng rồi nghĩ lại, tôi cũng phân vân mình có đang thực sự thích bạn ấy không? Hay chỉ vì đúng thời điểm cô đơn và cần người bên cạnh nhất thì bạn trẻ ấy xuất hiện?

Rồi những lời thú nhận rằng bạn ấy còn chẳng biết là thích tôi thật hay và ảo giác... Ôi... Thật là phức tạp. Bạn ấy vừa muốn sự an toàn nhưng lại cũng muốn một cuộc tình đầy sóng gió. Vừa muốn tôi chung thuỷ lại còn muốn tôi lo giữ bạn ấy khỏi những cám dỗ bên ngoài?!? Bạn ấy từng nói khi quyết định sẽ không hối hận, nhưng tôi tin rằng bạn ấy đã hối hận rồi.

Và tôi nhường nhịn bạn ấy thì trở thành nhu nhược ???

Vậy nên cuối cùng tôi nhận ra là mình mệt mỏi rồi. Không hẳn là không thích nữa, nhưng tình cảm của tôi vốn đã mỏng manh lại còn bị tiêu sài hoang phí, cuối cùng chỉ còn lại chút rung động nhất thời. Chút rung động ấy làm sao cứu vãn nổi những nỗi buồn mà mối quan hệ này tạo nên? Trong khoảng thời gian tôi buồn nhất, bạn trẻ lại thêm cho tôi những muộn phiền. Và tôi quyết định rằng tôi sẽ giúp bạn ấy bỏ bớt lựa chọn cũng như bỏ đi gành nặng trong lòng.

Vậy nên vào một ngày chủ nhật đầy nắng, tôi tặng bạn ấy quà sinh nhật, cũng là quà chia tay.

Bỏ đi tôi, một lựa chọn, bạn ấy sẽ có vô vàn lựa chọn khác như bạn ấy hay nói. Và bỏ đi tôi, một gánh nặng, bạn ấy sẽ tìm được một gánh nặng khác khi sẵn sàng.

Tôi mệt mỏi rồi, không còn đủ sức chơi trò chơi tâm lý tình cảm với bạn trẻ ấy nữa, cũng nhận ra bản thân quả nhiên chẳng hợp với mấy mối quan hệ trẻ con kiểu này. Tôi cũng không muốn ngày ngày phải suy nghĩ có phải bạn trẻ lại đưa tôi vào một "bài test" nào đó của bạn hay không? Liệu bạn có nghĩ rằng khi bạn nói rằng trước giờ bạn đã "thử lòng" tôi rất nhiều lần thì bạn đã khiến tôi mất đi niềm tin với bạn như thế nào không? Hoá ra tất cả nhữn g chân thành tôi đem ra đều chỉ là do bạn tạo nên từ một "bài test" của riêng bạn sao?

Rồi bạn ấy hỏi liệu có quay lại không? Tôi nói rằng nếu quay lại thì bạn ấy sẽ phải thay đổi hoàn toàn những gì trước đây bạn ấy làm... mà đó thì chắc chắn là điều không thể. Vậy nên làm bạn thì tốt hơn...

Sau khi quay lại làm bạn, bạn trẻ ấy nói cho tôi một bí quyết để giữ gìn tình cảm, đó là ""Dù có thích một người nhiều như thế nào cũng đừng để người ta biết..."

Lúc đó chỉ muốn hỏi bạn ấy, có phải vì bạn ấy nghĩ tôi thích bạn ấy "rất nhiều" nên mới có kiểu thái độ bất cần như thế? Bởi vì bạn ấy tự tin dù bị đối xử như thế nào tôi vẫn sẽ chấp nhận?

Tự nhủ trong lòng một ngày nào đó sẽ nhắn nhủ với bạn ấy rằng sau này có quen ai, nếu thích người ta thì nói cho người ta biết. Nếu người ta không trân trọng tình cảm của bạn thì bởi vì họ không xứng đáng, hãy từ bỏ. Còn hơn yêu nhau mà cứ phải chơi tâm lý với nhau đến phiền. Tôi không giỏi chơi tâm lý, cũng không muốn chơi tâm lý với những người gần gũi nhất. Nếu người ta không trân trọng tình cảm tôi dành cho người ta thì tôi hoàn toàn có quyền rút lại tình cảm đó vì họ không xứng đáng. Và nếu muốn "test người ta thì cố gắng giữ bí mật đó một mình thôi, đừng nói lại với người ta làm gì... Nói ra chỉ khiến bạn mất đi lòng tin nơi người khác thôi.

Tôi luôn mong có một tình cảm bình lặng, không sóng gió. Sóng gió ngoài đời đã đủ phiền, về nhà chỉ cần một nơi chốn yên bình thôi.

Giờ ngày ngày đi làm vẫn phải gặp bạn trẻ ấy, mọi người xung quanh vẫn không tin rằng chúng tôi đã chia tay hoàn toàn. Có lẽ bởi thái độ của tôi dành cho bạn trẻ ấy vẫn tự nhiên như bình thường. Chỉ là chúng tôi đã không còn những động chạm mang theo tình cảm, cũng không còn đi riêng với nhau sau giờ làm việc, không nhắn tin, gọi điện...

Cũng trong thời gian này tôi hiểu được vì sao những cặp đôi yêu nhau càng lâu bỏ nhau càng khó. Bởi vì họ sẽ tiếc nuối những kỉ niệm đã qua, sợ nỗi cô đơn trống trải ngay trước mắt do sự thiếu vắng một người đã tồn tại trong cuộc sống họ quá lâu rồi. Nhưng rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn thôi. Chẳng ai vì thiếu ai mà không sống được. Còn tôi thì có lẽ do thời gian chẳng nhiều để mà nhớ với nhung... kỉ niệm đẹp thì có mà kỉ niệm xấu cũng quá nhiều, dẫn đến chẳng biết nên nhớ cái gì trước bây giờ.

Dù vậy tôi vẫn nhớ cái nắm tay ấm áp của bạn trẻ ấy khi chúng tôi mới vừa đặt chân đến Đà Lạt. Có lẽ đó là khoảng thời gian vui vẻ nhất trong mối quan hệ này, dù lúc đó chúng tôi chưa hề ngỏ lời... Có lẽ bạn ấy sẽ chẳng bao giờ biết có những lúc tôi thật sự tin rằng mình thích bạn ấy rất nhiều, có những lúc tôi tin rằng bạn ấy sẽ là người tôi đi cùng trên một đoạn đường dài, có những lúc tôi đã tin vào một tương lai phía trước... Bạn ấy cũng sẽ chẳng bao giờ biết có những hôm tôi chợt tỉnh giấc vào 4h sáng, nhớ bạn ấy kì lạ...

Chỉ tiếc là tình cảm đến nhanh, chưa kịp giữ lại đã thiêu đốt đến không còn một mảnh... Niềm tin nơi tôi dành cho bạn trẻ ấy cũng chẳng còn lại mảy may nào. Mọi thứ đều là chuyện đã qua...

Hi vọng trên đường đời sau này, bạn trẻ ấy sẽ gặp được một người chân thành và thấu hiểu bạn ấy hơn tôi, có thể bao dung bạn ấy hơn tôi. Để có thể xua đi những bất an và cô đơn trong bạn ấy.

Và  tôi sẽ luôn ở đây và chúc phúc như một người bạn cũ.






Chủ Nhật, 5 tháng 3, 2017

[Phim] La La Land - Hãy cứ mộng mơ

Bộ phim khởi đầu bởi một khung cảnh buổi sáng đầy nắng, trên một con đường xe cộ tấp nập. Mỗi con người trên con đường đấy đều đang có những trăn trở trong cuộc sống nhưng đều mang một tinh thần tích cực... Another day of sun.

Trên chính con đường đấy, Anh và Cô đã gặp nhau với ấn tượng chẳng tốt đẹp gì. Anh thì bóp còi xe inh ỏi, còn Cô cho Anh một ngón tay giữa đầy miệt thị. Rồi họ lướt qua nhau.

 Giống như hầu hết các cô gái mơ ước muốn làm diễn viên và đang trên con đường tìm kiếm thành công, Cô phải đi đến những buổi thử vai. Và cũng tất nhiên, đa số đều thất bại. Cũng không phải Cô bất tài, chỉ là đôi khi chúng ta gõ nhầm cửa, gặp nhầm người, đến sai thời điểm mà thôi.

Dù vậy, Cô vẫn không từ bỏ. Cô vẫn cố gắng đi đến những buổi tiệc để tìm kiếm một mối quan hệ, một cuộc gặp gỡ có thể giúp Cô thoát khỏi sự bế tắc để vươn lên. Và cũng một lần nữa, Cô thất vọng. Và trên đường về nhà, Cô nghe thấy tiếng đàn của anh, tìm đến Anh để rồi bị đối xử một cách thô lỗ. Lần gặp này còn tệ hơn cả lần đầu tiên.

Sau đó họ lại gặp lại nhau, Anh cố gắng tìm kiếm thiện cảm nơi Cô, Cô nhận ra mình thích anh hơn là người bạn trai hiện tại... Có quá nhiều thứ để khiến họ thật hợp nhau rồi lại khác biệt để họ thu hút nhau. 

Tiếc rằng cuối cùng Anh và Cô lại chẳng thể đến được với nhau. Những khung cảnh đẹp đẽ lãng mạn ấy cũng chỉ là một sự tưởng tượng rằng "Nếu như... thì có lẽ...". Tiếc rằng đời chẳng bao giờ có nếu như.

Một người bạn của tôi cứ luôn thắc mắc Vì sao? Vì sao họ lại không thể đến được với nhau? Vì sao sự mâu thuẫn tưởng chừng như nhỏ bé ấy lại khiến hai người yêu nhau đến thế lại xa nhau?

Tôi cũng chẳng thể trả lời người bạn ấy. Có lẽ mỗi người khi xem xong đều sẽ có cách lý giải cho riêng mình. Chỉ là sự hối tiếc cứ luẩn quẩn trong lòng kể cả khi đã về đến nhà, ngồi vào bàn và viết những dòng này. Có lẽ, chỉ là có lẽ thôi, khi họ chia tay họ buộc phải quyết định rằng chặng đường tiếp theo của họ sẽ rất khác nhau, khác nhau đến nỗi tình yêu cũng chẳng thể níu kéo được nữa. Anh thì đi lưu diễn, Cô thì phải đi đến Paris. Chỉ là dù cuộc tình của họ kết thúc và năm năm sau ước mơ của họ đều thành hiện thực, tôi tin rằng chính Anh và Cô là động lực để hai người có thể chạm đến ước mơ của mình. Nếu cô không làm anh tỉnh ra để đừng đi nhầm đường và anh không chạy đến để cho cô niềm tin vào chính bản thân mình thì có lẽ họ đã chẳng có năm năm sau đầy huy hoàng ấy. Chỉ tiếc lúc hoạn nạn có nhau, lúc sung sướng lại không thể cùng hưởng.

Màu sắc phim đẹp, lãng mạn và nhạc thì hay vô cùng. Và tôi thích cái ý tưởng mà bộ phim mang lại. Dù cả thế giới có đang nói những điều bạn mơ ước là viển vông thì cũng cứ mơ ước đi vì đó là quyền của bạn, là đôi cánh của chính bạn để mang bạn đi đến những vùng đất không tưởng. Và đừng bao giờ từ bỏ...

Hãy cứ mộng mơ...

Thứ Năm, 2 tháng 3, 2017

R.I.P

Vậy là giờ ra Hà Nội cũng chẳng còn ông bà Ngoại thật rồi.

Bà đi... ông cũng đi rồi.

Hôm nay ông cũng về với cát bụi thật rồi. Một đời người trôi qua như một giấc mơ...

Mẹ kể ông hồi trẻ vất vả lắm. Ông đi công tác xa mà vẫn chở heo con, chở cám về cho bà để tăng gia.

Mẹ kể ông hồi xưa tình cảm lắm, mỗi lần ông đi mẹ đều chạy theo chẳng rời...

Mẹ kể chính ông đã mang vợ con ra Hà Nội để các con có điều kiện học hành nên người...

.
.
.
.
.
Còn ông ngoại trong mắt mình hồi bé rất nghiêm, vớ vẩn là ăn dép hay ăn mắng liền. Nhưng trong những đứa cháu chắc mình cũng đỡ bị ăn mắng nhất. Chắc vì mình là cháu đầu, lại đi vào Nam từ bé, cũng chẳng có nhiều dịp mà đánh với mắng.

Mỗi lần mình ra Hà Nội, ông lại dẫn mình đi ăn sáng. Mấy quán ông dẫn đi vừa ngon mà vừa khó kiếm. Kiểu cứ đi vòng vèo trong ngõ mãi mới tới. Giờ thì ra Hà Nội cũng chẳng biết đường mà tìm lại mấy quán đó.

Hồi bé thích ăn kem, ông cũng dẫn mình đi ăn kem ký này, dẫn đi công viên mua búp bê nữa này... Mấy con búp bê đó mình còn chơi mãi ấy chứ... Giờ tiệm kem cũng đóng cửa, công viên cũng cũ.

Ông còn dắt mình lên hồ Gươm, ăn kem Bodega ở bờ hồ.

Ông hay kể chuyện, những chuyện mình nghe cũng chẳng hiểu. Chắc truyện dễ hiểu nhất mình từng nghe là truyện "Mầm đá". Cái tâm hồn tham ăn cứ nghe đến đồ ăn là mừng húm. Hồi ấy nhà bà còn chưa sửa lại, cứ tối lại chạy lên phòng nghe ông kể truyện Mầm đá xong rồi mới chạy xuống ngủ với bà... Trong lòng cứ mong một ngày được ăn mầm đá.

Năm ấy đi du lịch Campuchia với ông ông vẫn còn khoẻ lắm. Cái đồi cao như thế mà ông vẫn leo lên hết để ngắm mặt trời lặn. Chỉ tiếc là chuyến đi kết thúc không được vui... Có lẽ là lỗi tại mình.
.
.
.
.
.
Bà bị bệnh ông cũng bệnh theo bà. Lúc bà mất ông vẫn còn nằm trên giường bệnh. Lúc mình vào bệnh viện chào ông để vào Nam, ông nói ông thấy ông làm khổ con khổ cháu. Lúc ông nói mắt cứ rưng rưng. Có lẽ trong một phút giây nào đó tỉnh táo, ông hiểu rằng con cháu đều đang cố hết sức rồi. Chỉ là đôi khi ông cũng không thể kiểm soát được mọi chuyện.
.
.
.
.
.
Lúc giỗ bà mình ra ông gầy hẳn. Dù vậy ông vẫn cố đi lại, tập vật lý trị liệu. Mình biết ông khó chịu. Chỉ mới hơn một năm trước ông còn đạp xe đi lại ngoài đường, vậy mà lúc ấy chỉ còn có thể quanh quẩn trong nhà cũng bốn bức tường.
.
.
.
.
.
Mới hơn hai tuần trước mình còn nắm tay ông, nói với ông ráng giữ gìn sức khoẻ, có thời gian cháu lại ra thăm ông. Ông giờ chẳng nói được gì nữa rồi, thể nhưng mình vừa ra ông vẫn còn gọi được "Tâm Linh, Tâm Linh...". Thế mà...
.
.
.
.
.
Đã sinh ra trên đời là phải đối diện với Sinh, Ly, Tử, Biệt... Dù biết thế nhưng làm sao không đau lòng. Làm sao không bi ai... Thôi thì ông cũng đã thoát khỏi thân xác đã không còn sử dụng được, thoát khỏi bốn bức tường và chiếc giường bệnh, thoát khỏi chiếc xe lăn, thoát khỏi một kiếp người...

Hôm nay là lễ tang và hoả táng của ông mà cháu không ra được. Chỉ mong ông có thể yên nghỉ để đến một nơi tốt đẹp hơn, tươi sáng hơn thế giới này...
.
.
.
Ông đi bình an nhé...




Chủ Nhật, 19 tháng 2, 2017

[Tôi] Năm tháng vội vã



Mới đây thôi mà một cái tết lại qua rồi. Cảm thấy thời gian bây giờ trôi qua sao nhanh quá. Thời còn đi học, mỗi lần ngóng trông đến hè đều phải đếm từng giờ, từng ngày ... Vậy mà...

Nghe nói con người ta càng lớn tuổi, thời gian trong họ lại càng chạy vội vã. Vội vã đến nỗi chẳng kịp nhìn lại phía sau lưng mình đã vụt qua điều gì. Chỉ đến khi mỏi mệt đến cùng cực, ngoảnh lại sau lưng chỉ còn những kí ức mờ nhạt.

Cũng may bây giờ không còn giống thời ba mẹ, nhìn đi nhìn lại cũng chỉ còn mấy bức ảnh đã hoen ố vàng vọt đến nỗi khó khăn lắm mới tìm lại được nét mặt mỗi người. Giờ thì có điện thoại thông minh, có facebook, có tất cả những phương tiện để lưu lại những kỉ niệm vội vã đó, để rồi một lúc nào đó hoảng hốt muốn tìm về thì cũng không sợ đánh rơi.

Khi mình còn bé, mỗi lần ra Hà Nội thích nhất là tối vào phòng chờ ông ngoại kể chuyện "Mầm đá" cho nghe. Có lẽ vì tham ăn nên thích nghe kể về chuyện liên quan đến ăn uống chăng. Rồi mỗi lần mình ra Hà Nội ông sẽ dẫn đi ăn sáng, kể này kể nọ. Ông ngoại trong những ký ức đã qua luôn khoẻ mạnh, thích đi chơi, ăn tốt ngủ tốt... Thế rồi đột nhiên tất cả biến mất. Giờ thì ông chỉ còn nằm được trên giường, luôn cần người chăm sóc. Lúc nắm tay ông hôm vào Sài Gòn cũng chỉ dám mong đây không phải là lần cuối.

Năm tháng vội vã, cảnh còn người mất. Kể từ ngày bà đi cũng đã hơn 1 năm rưỡi rồi. Thế nhưng mỗi lần ra Hà Nội, mỗi lần nói với mấy đứa em "Qua nhà bà đi!" vẫn còn nguyên cảm giác bùi ngùi ấy. Mình vẫn còn nhớ mỗi lần hè được ra Hà Nội, đi qua cái ngõ quen thuộc ấy, bước đến trước cái cổng số 17 rồi gào lên "Bà ơi!!!"... Chắc chắn bà sẽ xuất hiện và hỏi "Linh đấy à?". Vẫn nhớ cơm bà nấu, vẫn nhớ những lời càm ràm của bà vì mình làm không đúng ý bà, nhớ như in những ngày cuối cùng ngồi bóp chân cho bà, tự lòng biết lần này sẽ là lần gặp cuối cùng nhưng vẫn không dám khóc.

Năm tháng vội vã, những dấu vết thời gian đã hằn lên khoé mắt ba, lên bàn tay mẹ. Chỉ dám nhìn rồi khẽ thở dài.

Nói đến vội vã... càng lớn thấy mọi người tính tuổi cho mình cũng vội vã. Sinh cuối năm, mới tháng 12 năm ngoái vừa tròn 26... thế là bây giờ qua 27 cộng thêm tuổi mụ thành 28. Ôi, có cần nhanh thế không?!? Mình kiểu chỉ có thể ngơ ngác nhìn người ta tình tuổi cho mình xong phán một câu "Lấy chồng đi chứ lớn tuổi rồi đấy, cho phép ế đến 30!". Không còn gì để diễn tả được cảm giác Ồ hoá ra mình sắp thành một bà cô 30 rồi, lại còn một bà cô 30 chưa hề có một mảnh tình vắt vai nữa. Thế thì hành lý đâu để mà hai năm nữa lấy chồng? Đến ba mẹ còn ngơ ngác khi bất ngờ biết hoá ra con gái ba mẹ cũng đã già thế rồi.

Em trai cũng vội vã lớn, chẳng còn là thằng nhỏ mập mạp mũm mĩm dễ thương năm nào. Chỉ cần chị dang tay ra là chạy vào lòng chị nữa rồi. Giờ em trai thành một thằng cao to đen hôi chỉ thích cắm mặt vào vi tính, vào giày, vào youtube. Muốn nói chuyện với em trai cũng toàn mình nói còn nó cứ ậm ừ ậm ừ... Tự nhiên giờ nghĩ lại nhớ thằng em hồi bé quá. Thời gian đã cướp đi đứa nhỏ ngây thơ, thay vào đó là một thằng nhỏ tuổi dậy thì với quá nhiều khó hiểu. Người ta nói cách nhau 3 năm đã giống như cách nhau cả thế hệ, mà hai chị em thì cách nhau đến 7 năm. Em trai chưa kịp lớn thì chị đã già rồi.

Hôm nay sinh nhật em trai... lại một tuổi nữa vội vã qua. Chỉ mong em trai sẽ trân trọng những năm tháng thanh xuân này để sau này khi nào chợt ngoảnh lại cũng sẽ không có quá nhiều hối tiếc.

Thứ Tư, 15 tháng 6, 2016

[Tôi] Lớn rồi

Tự nhiên nhìn lại, thấy mình cũng đã "lớn" quá rồi. Đã đến tuổi mà nếu là phụ nữ ngày xưa thì đã phải vài lứa con rồi ấy chứ. Chẳng thế mà đi đâu cũng được nghe câu hỏi "thế khi nào cho ăn kẹo"...

Lớn rồi, không còn là cô con gái nhỏ dựa dẫm vào ba mẹ nữa. Phải bước ra đời bươn trải, vươn lên, mặc cho cuộc đời vùi dập.

Lớn rồi, không còn được tự do tự tại thích đi đâu thì đi, thích làm gì thì làm, một ngày 8 tiếng mài mông trên ghê văn phòng, dán mắt vào màn hình máy tính.

Lớn rồi, không còn có thể buồn thì khóc vui thì cười, tức giận thì hét lên nữa. Phải biết kiềm chế bản thân, kiềm chế những cảm xúc tiêu cực và cố gắng hướng tới những điều tích cực.

Lớn rồi, không cần mẹ đi khám cùng nữa. Có đi bệnh viện cũng vác xe tự đi tự khám tự mua thuốc. Chờ khám bệnh là một trong những trải nghiệm khủng khiếp nhất khi mà hàng người chờ khám cứ như là vô tận...

Lớn rồi, nên phải lo cho sức khoẻ hơn. Không dám chây lì không tập tành không thuốc men không dưỡng da gì nữa. Ngày cũng ráng vào phòng tập được một tiếng, ăn uống điều độ, giảm cân và dùng dưỡng da.

Lớn rồi, nên những nỗi buồn cũng lớn hơn và được giấu kĩ hơn sâu trong lòng. Để lại một mặt nạ bên ngoài hoàn hảo ko tì vết.

Và vì lớn rồi, nên dù có buồn đến thế nào... cũng không thể than thở. Vì than thở chẳng giúp được gì cả. Biết vậy để sống dễ hơn...

Ừ thì lớn rồi...

Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2015

[Tôi] Tốt nghiệp


Cuối cùng thì sau 6 năm trời học đại học, tôi cũng đã chờ được đến ngày hôm nay :).

Con xin cảm ơn ba mẹ đã cho con ngày hôm nay. Xin cảm ơn nhà trường và thầy cô đã dìu dắt con trên một chặng đường dài. Xin cảm ơn những anh chị cô chú công tác trong nhà trường đã giúp đỡ chúng em về mọi mặt. Xin cảm ơn về buổi lễ tốt nghiệp đáng nhớ. :)

Đây mới chỉ là một viên gạch khởi đầu cho cả một chặng đường dài. Mong rằng tôi và những người bạn đã đi cùng tôi suốt chặng đường dài này sẽ gặt hái được nhiều thành công trong cuộc sống.

Love you all <3 br="" nbsp="">












Thứ Tư, 21 tháng 1, 2015

[Phim] Into the wood - Bài học sau những câu chuyện cổ tích...


 Có khá nhiều tuyến nhân vật trong phim, họ có một bắt đầu không hề giống nhau, những mong ước không hề giống nhau... Nhưng rồi số phận đã xếp đặt để tất cả bọn họ cùng đi vào khu rừng bí ẩn đó và gặp nhau. Khu rừng nơi mang cho họ hi vọng, chốn bình yên, ẩn nấp, cám dỗ và cả những nối đau mất mát tận cùng.
Cô bé quàng khăn đỏ, người có ước mơ giản dị nhất nhưng cũng đầy chân thực. Cô mong muốn những chiếc bánh từ cặp vợ chồng người làm bánh. Cô vui vẻ đi vào rừng, bị lừa bởi con sói, chứng kiến bà mình bởi vì mình mà nằm trong bụng sói, và rồi được cứu bởi người mà cô nghĩ là người xấu. Cô bé quàng khăn đỏ, đại điện cho sự ngây thơ khờ dại, nhưng khi tiến vào rừng sâu, dù vẫn nhớ lời mẹ dặn, cô vẫn lạc lối bởi những thứ quá mức xinh đẹp mà cô chưa bao giờ được nhìn thấy. Rồi cô trưởng thành qua một bài học đau đớn đó... và học cả cho đi. Cô bé tưởng như ngây thơ nhưng lại là nhân vật có rất nhiều câu hỏi đầy sự đau đáu... Có quá nhiều cám dỗ trong khu rừng nhưng mẹ cô không thể luôn bên cô để nhắc nhở.
Jack là một cậu bé bị mẹ mình cho là ngu ngốc. Ước mơ của cậu cũng nhỏ nhoi thôi, đó là con bò của cậu sẽ lại cho sữa. Và vì con bò không thể cho sữa, mẹ cậu bắt cậu mang con bò cái đã già, người bạn duy nhất của cậu đi bán. Nghe lời vợ chồng người làm bánh về những hạt đậu thần, cậu quyết định đổi con bò để lấy năm hạt đậu. Tất nhiên câu chuyện về Jack không con xa lạ nữa. Nhưng tính nhân văn ở đây có lẽ là dù đã có số tiền để mua rất rất nhiều con bò nhưng cậu bé vẫn dành tình cảm cho con bò cũ của mình. Cậu mang năm đồng tiền vàng cùng cả quả trứng ngỗng vàng chỉ để mang về người bạn cũ. Giờ có lẽ khó ai làm được như Jack.
Cô bé lọ lem, với ước mơ được đi dự vũ hội. Câu chuyện của cô vẫn đẹp như cổ tích mà chúng ta được xem... Cho đến khi câu chuyện rẽ theo một hướng khác. Cô vẫn dịu dàng, nói chuyện được với chim, có thể xin người mẹ đã khuất của cô điều mà cô muốn và ba lần chạy trốn khỏi hoàng tử. Cô là điển hình của những cô gái mơ ước hoàng tử, chạm được vào hoàng tử, ở rất gần hoàng tử và rồi quyết định rằng ở xa nhìn thì vẫn tốt hơn. Có lẽ có những người đúng là chỉ đẹp đẽ khi họ ở xa chúng ta.
Vợ chồng người làm bánh, ước mơ của họ rất đơn giản, một đứa con. Vì lời nguyền của mụ phù thuỷ mà họ không thể có con. Và rồi để giải lời nguyền, họ quyết định đi sâu vào trong rừng, tìm kiếm con bò trắng như sữa, chiếc giày vàng, mái tóc như râu ngô và khăn choàng cổ đỏ như máu. Ở trong rừng, họ trải qua những cung bậc cảm xúc vui buồn lo lắng... họ trưởng thành hơn, mở rộng tấm lòng và hết lòng vì một mục tiêu chung.
Mụ phù thuỷ, trở nên xấu xí bởi lời nguyền của mẹ bà ta khi để bố của người thợ làm bánh trộm đi những hạt đậu thần khỏi khu vườn. Bà ta tìm mọi cách để trẻ lại, và đôi vợ chồng làm bánh chính là cứu cánh cho lời nguyền mà bà ta đã gặp. Và để bù lại, bà ta sẽ xoá bỏ lời nguyền không có con lên hai vợ chồng. Những tưởng phù thuỷ luôn xấu, nhưng bà ta cũng có chỗ mềm mại, đó chính là tình thương mà bà dành cho Tóc Mây, cô em gái người thợ làm bánh mà bà đã bế đi từ trong nôi khi còn bé. Bà ta đại diện cho những người cha người mẹ luôn yêu thương con mình nhưng cũng giam con mình trên những lầu cao. Không muốn ai tổn thương con mình nhưng rồi chính họ lại tổn thương chúng mà không hề biết.
Tóc mây, cô con gái được bảo vệ bao nhiêu năm, cuối cùng cũng biết đến tình yêu. Và cô bị chính người mẹ mà cô tin tưởng cắt đi mái tóc, gần như giết chết người cô yêu và đày cô ra một đầm lầy. Cả cuộc đời cô không chống chọi với mẹ cô, nhưng cuối cùng vì tình yêu và bản thân, cô nói rằng cô không bao giờ muốn nhìn thấy bà nữa.
Mọi chuyện tưởng như đẹp đẽ tuyệt vời như trong truyện cổ tích khi cô bé quàng khăn đỏ tiếp tục sống với bà cô, Jack có vàng ăn cắp từ người khổng lồ để cho cậu và mẹ một cuộc sống sung sướng, cô bé lọ lem và tóc mây đều gặp hoàng tử của đời mình, hai vợ chồng giải được lời nguyền và có một cậu con trai kháu khỉnh và mụ phù thuỷ lấy lại được nhan sắc đã mất...
Nhưng đó chỉ là một nửa câu chuyện.
Khi Jack lấy trộm cây đàn hạc bằng vàng từ tên khổng lồ bởi lời thách thức của cô bé quàng khăn đỏ, tên khổng lồ đã tìm cách trèo xuống cây đậu thần để đòi lại cây đàn hạc. Jack đã chặt cây đậu thần và tên khổng lồ chết do ngã từ cây đậu thần xuống. Khi người vợ của người thợ làm bánh muốn đổi chiếc giày vàng từ cô bé lọ lem, cô đã cố thuyết phục cô bé lọ lem đổi chiếc giày với hạt đậu thần cuối cùng. Cô bé lọ lem không tin và ném hạt đậu thần xuống đất, và từ đó một cây đậu thần mọc lên, mang một tai hoạ đển cho tất cả mọi người.
Người vợ của tên khổng lồ đi xuống trần gian và muốn bắt Jack vì đã giết chồng bà ta.
Khi tất cả lại đi vào trong khu rừng, nó không còn dáng vẻ ban đầu. Mọi người tranh cãi nên giao nộp Jack hay không. Và lần này, người mẹ của Jack đã thể hiện tình yêu của bà với đứa con trai ngốc nghếch của mình, dù nó đã mang đến tai hoạ, ngay cả khi phải đổi mặt với người khổng lồ. Nhưng cuối cùng thì bà lại chết bởi cú đẩy của một gã vệ binh hoàng gia chỉ vì sợ bà nói ra những lời chọc giận người khổng lồ sẽ gây tai hoạ cho hắn. Bộ mặt của những kẻ công quyền hiện rõ khi họ đáng ra phải bảo vệ người dân trước kẻ thù khổng lồ thì lại bịt miệng và giết họ.
Người vợ của anh thợ làm bánh quyết định cùng chồng tách ra để đi tìm Jack. Cô đi và trên đường, cô gặp hoàng tử của cô bé lọ lem. Cô đại diện cho biết bao người phụ nữ bình thường... Dù đã có chồng, có con nhưng vẫn luôn mong muốn được gặp hoàng tử, được lãng mạn mà quên đi tất cả. Khi chàng hoàng tử tán tỉnh cô, hôn cô, cô vẫn biết là sai, nhưng lại không thể cưỡng lại được, bởi dường như cô bị ám ảnh bởi chàng hoàng tử quyến rũ, gợi cảm và là hoàng tử. Phải, đôi khi người phụ nữ cũng tham lam chứ. Nhưng rồi cô cũng nhận ra là mình phải thoát khỏi khu rừng này, khu rừng đầy cám dỗ dẫn cô ra khỏi con đường mà cô nên đi. Tiếc rằng chỉ một vài phút lỡ lầm mà cô đã phải trả giá bằng cả mạng sống của mình. Cô rơi xuống vách đá, bỏ lại người chồng và đứa con trai mà cô đã bất chấp tất cả để có được.
Còn cô bé lọ lem thì được lũ chim cho biết việc hoàng tử của cô không chung thuỷ. Và cô quyết định rời xa chàng.
Cô bé quàng khăn đỏ mất mẹ và bà.
Cô bé lọ lem mất đi cây liễu nơi mẹ cô hiện về, mất đi hoàng tử trong mộng.
Mụ phù thuỷ mất đi con gái và quyền năng của bà ta.
Người làm bánh mất vợ.
Jack mất mẹ.
Tất cả những nhân vật cổ tích hiện lên đầy vẻ đau thương mất mát. Họ cũng rất đời thường khi cố đổ lỗi cho nhau vì sự việc đã xảy ra. Nhưng ít nhất ngoài mụ phù thuỷ, không ai đồng ý đưa Jack cho người khổng lồ.
Cuối cùng mụ phù thuỷ thà chết cũng không muốn ở cùng cái đám người này nữa. Mụ biến thành một vũng bùn lầy mà sau đó mọi người đã dùng để cầm chân người khổng lồ để tìm cách giết bà ta.
Ngẫm lại thì người khổng lồ cũng rất đáng thương. Bị ăn cắp vàng, ăn cắp trứng, ăn cắp đàn hạc, đuổi theo kẻ ăn cắp thì bị giết chết. Người vợ xuống trả thù cho chồng cuối cùng cũng bị giết. Nhưng nếu bà ta không chết, thì sẽ có rất rất nhiều người bị giết. Và rồi họ phải chọn, dù cho cô bé quàng khăn đỏ rất lo lắng vì cô đang tìm cách giết người... mà đó là điều mẹ và bà cô không hề muốn.
Kết thúc, những kẻ mất mát tụ họp lại cùng với nhau, có lẽ là để tìm hơi ấm và xây lại một mái ấm hoàn hảo khác. Dù vậy, bầu trời đen tối khi kết thúc phim vẫn khiến người xem thật ám ảnh.
Đây là một trong số ít những bộ phim của Walt Disney lại không có một kết thúc hoàn hảo...Có quá nhiều thông điệp được đưa vào. Khi nào có HD chắc phải xem lại một lần nữa Biểu tượng cảm xúc smile. Cũng phải kiếm nhạc kịch xem nữa. Nghe nói là nhạc kịch và phim có những tình tiết đã bị thay đổi... Nên thể nào cũng phải tìm xem thôi .
Thấy có nhiều người chê phim dài dòng, nặng nề, kết hụt hẫng. Mấy ý kiến này cũng không sai. Nhưng nếu nhìn về khía cạnh thông điệp, tính nghệ thuật thì bộ phim này là một bộ phim đáng xem. Tất nhiên là ai cũng thích cổ tích và kết thúc đẹp như mơ. Đời đã chán rồi vào xem phim "đời" quá cũng ngán. Nhưng bộ phim khiến chúng ta nhìn ra được rằng những điều quá đẹp đẽ hào nhoáng đôi khi không hề vững bền. Và một câu chuyện cổ tích kết thúc đẹp đôi khi vì người kể chuyện không muốn kể phần còn lại...








Thứ Tư, 14 tháng 1, 2015

[Phim] Mistresses


Tự nhiên buồn buồn ngồi "tua" Mistresses @.@ Coi xong SS2 tự nhiên thấy ức chế quá.... Cô Joss đó sẵn sàng làm tổn thương người đàn ông yêu cô ta, cho cô ta những điều tốt đẹp nhất trong chính ngày cưới của anh ta và cô ta để lao đầu vào lòng thằng cha chồng cũ của chị cô ta. Ờ thì chạy theo tình yêu đích thực WTF gì đó, những nếu thế thì đừng đồng ý kết hôn với anh kia sau đó trong chính ngày cưới cho anh ta leo cây, mặc bộ áo cưới mà anh ta chuẩn bị và lăn lộn trên bãi biển với thằng cha kia. Tất cả cá tính, bốc đồng, nhiệt tình của cả 2 cái kẻ đó chỉ là cách nói khoa trương của sự ích kỉ, khốn nạn, lật lọng,... Nếu cô ta đủ tử tế, cô ta hẳn có một vài phút chạy ra nói với kẻ cô ta đã cho leo cây rằng "Xin lỗi vì chắc em không cưới anh được" thay vì cứ mặc kệ anh ta và bao nhiêu khách khứa họ hàng chỉ vì để chạy theo "con tim" kiểu đó @,@ Bó tay...
Túm lại là xem phim xong bị ức chế.Thấy tội nghiệp cho anh kia... Quá tử tế để bị đối xử như vậy, thấy bực bội muốn cho 2 đứa mất nết kia mỗi đứa 1 đấm... Và thấy bản thân thật dở hơi khi tự mua bực vào mình :((( Sau này không xem phim truyền hình Mỹ nữa a a a
Ức chế bữa giờ ko xả chịu không được. Mình cũng dễ bị ảnh hưởng quá ah 

Thứ Năm, 1 tháng 1, 2015

[Tôi] Nhìn lại chuyện xưa ngày đầu năm




Ngồi đọc lại nhật kí từ năm 2004 . Tự nhiên thấy thương bản thân lúc đó ghê gớm. Mình của 10 năm trước ngây ngô, ấu trĩ và cô đơn đến đau lòng. Cảm thấy không ai hiểu mình, không ai nhớ đến mình... Và thèm muốn một người bạn kinh khủng. Tiếc rằng vào lúc đó bạn bè là một thứ quá xa xỉ

Đọc lại mới thấy những người "bạn" lúc đó đối xử với mình rất tệ, tệ đến nỗi nếu là mình bây giờ thì nhìn cũng chẳng thèm nhìn tụi nó ấy... Vậy mà lúc đó chỉ cần một sự quan tâm muộn màng nhỏ nhặt cũng làm mình vui cả buổi... Đáng thương đến không chịu được... Tôi của 10 năm trước...
Thảo nào tuy chẳng còn nhớ cụ thể điều gì nhưng chẳng bao giờ nghĩ về những người bạn đó mà mình cảm thấy vui vẻ cả.
Nhớ lại "mối tình đầu" ngu ngơ. Không ngờ mình cũng chung tình thế, đáng tiếc người ấy bây giờ... Đời không như là mơ a,
Phát hiện hồi đó ngày nào cũng bị mẹ mắng . Hix ~ mà toàn chuyện vặt vãnh, phát hiện càng lớn càng ít bị mắng.
Mọi chuyện thay đổi có lẽ bắt đầu khi mình thích DBSK, tham gia fandome... Cuộc đời mình sang một trang mới, thay đổi nhiều hơn, tươi sáng hơn, gặp những người bạn tuyệt vời. Tất cả là nhờ họ ( ´ ▽ ` )ノ

Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014

[Tôi] Chút cảm nhận sau đêm mưa ấy





Niềm vui. Tại sao không chứ? Khi mà ước mơ biết bao nhiêu năm đã trở thành hiện thực.
Nỗi buồn. Làm sao thiếu được đây? Khi giấc mơ ấy đã không trọn vẹn, lại càng tô đậm thêm sự trống trải trong lòng.

Giá mà chúng ta có thêm nhiều năm tuổi thanh xuân để có thể phung phí vào những tình yêu vừa to lớn lại vừa nhỏ bé, vừa cháy sáng rực rỡ nhưng cũng âm ỉ dai dẳng suốt bao năm. Nhưng chẳng có nhiều thời gian thế để mà phung phí. Tôi, chúng ta đều phải lớn. Họ cũng thế. Vậy nên concert đầu tiên ở Việt Nam ấy, cũng giống như một sự ngọt ngào cuối cùng mà tôi dành cho tuổi trẻ đầy bồng bột.

Tôi đã được cười, được khóc, được hòa mình vào biển đỏ mà tôi mong ước bao nhiêu năm. Nhưng rồi khi đang trải qua những giây phút thăng hoa nhất, tôi lại thấy lòng trống rỗng lạ. Có lẽ bởi vì người tôi chờ đợi vẫn chưa tới. Có lẽ bởi vì bức tranh đẹp đẽ tôi đã vẽ trong tim bao nhiêu năm không hoàn chỉnh, cũng có thể bởi vì những hoài niệm một thời xa xưa quá đẹp, nên dù hiện thực cũng đẹp đẽ đấy, nhưng vẫn chỉ là một bản vẽ đầy thiếu sót.

Nó giống như khi bạn mong chờ một đêm mưa sao băng rực rỡ, nhưng cuối cùng chỉ có thể nhìn thấy vài ngôi sao sáng lấp lánh vọt ngang qua tầm mắt.

Có lẽ bởi vì tôi quá tham lam. Bệnh chung của con người là tham lam, là không biết đâu là đủ. Lúc trước thì chỉ cần gặp họ một lần, rồi thì nghe hát một lần, rồi thì đứng gần một lần... mà giờ thì nghe cả một concert vẫn thấy trống vắng lạ.

Cái người tôi mong chờ lúc ấy cách tôi rất xa... Cũng đang chìm đắm trong một biển đỏ rực rỡ. Tôi lại tự nói với lòng rằng cũng may họ tách ra thì mới nghe được concert của ba người, chứ cứ ở cùng một công ty thì có mười lăm năm nữa cũng không chờ nổi concert ở Việt Nam. Nhưng dù có tự an ủi như thế cũng không thể ghìm lại suy nghĩ giá mà đây là sân khấu 5 người... giá mà họ chưa bao giờ tách ra...

Có quá nhiều "giá mà" cho một thời tuổi trẻ để mà tiếc nuối, để mà suy tư. Và cũng sẽ có nhiều người cười cho cái sự yêu "thần tượng" và không chịu lớn của một cô gái sắp bước qua ngưỡng tuổi 25.

Thực ra khi tôi bỏ tình cảm ra để yêu "thần tượng", quan tâm họ, mong ngóng họ không có nghĩa là tôi quá dễ bị lôi kéo hay ngây thơ. Ngược lại tôi thấy tôi cũng già trước tuổi đấy chứ. Chỉ là giống như bạn đang đi trên sa mạc khô cằn, rồi bỗng thấy ảo ảnh của một ốc đảo xanh tươi đầy nước mát. Và thế là bạn lại có động lực, có mục tiêu để tiến về phía trước. "Thần tượng" cũng vậy, họ chỉ như một ảo ảnh giữa sa mạc, mà có khi cả đời này chúng ta chẳng bao giờ tìm đến được. Nhưng nó giúp cho chúng ta có hi vọng, có niềm vui, và trên tất cả, chúng ta dám sống và dám yêu, dù tình yêu đó có thể chẳng ai thèm ủng hộ. Tất nhiên ngoài "Thần tượng", tôi cũng sẽ cắm đầu vào sách, vào nhạc, vào những chuyến đi. Nhưng họ vẫn sẽ luôn là một phần không thể thiếu trong những năm tháng tuổi trẻ trong tôi.

Và rồi có thể năm năm, mười năm sau, tôi sẽ nhìn lại khoảng thời gian vừa tươi đẹp nhưng cũng đầy sầu muộn này... Và nhận ra mình cũng đã từng có một thời tuổi trẻ say mê và khờ dại đến thế.