Hiển thị các bài đăng có nhãn One-shot. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn One-shot. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 10 tháng 8, 2010

[Oneshot] Kể thì kể

Kể thì kể!





Disclaimer: Họ không thuộc về tôi.
Pairing: Yunjae
Rating: PG 13
Category: Oneshot
Summary:

Mỗi lần tớ nói một bí mật xong phải hôn tớ cơ.

Vì sao á? Vì tớ thích.













Happy Birthday to You
Happy Birthday to You
Happy Birthday my Joongie~
Happy Birthday to You






Này, sao lại nhìn tớ như thế? Có hát to lên không thì bảo, sinh nhật người ta mà để người ta hát một mình, kẻ khác biết được chẳng phải sẽ bảo tớ mắc bệnh thích tự thỏa mãn sao. Bệnh ấy là bệnh gì á? Lên Google mà search, đừng có nhảy vào họng tớ thế. Nào hát to lên…





Happy Birthday dear lover
Happy Birthday to You…







Giờ im lặng để tớ ước. Ước gì á? Này, mấy năm trước tớ ngây thơ nên bị cậu dụ nhưng năm nay thì đừng có hòng. Rõ ràng nếu nói ra điều ước thì nó sẽ không linh nghiệm mà, thảo nào mà tớ mua xổ số mãi không trúng, tại cậu mà tớ không có tiền mua Limousine đấy. Gì, đi xe của cậu thì có gì vui chứ, tớ muốn Limousine của riêng tớ cơ. Năm nay tớ sẽ ước appa mua cho tớ một cái xe, đỡ phải ngày ngày đi mua xổ số.
Nhìn gì, mặt tớ đẹp cũng không nên nhìn chằm chằm thế, mắt sắp rớt ra rồi kìa. A, quên, phải thổi nến nữa chứ.





Phù~





Xong rồi, ăn bánh thôi. Gì cơ? Tớ có hứa với cậu cái gì đâu. Sao tớ hứa mà tớ lại không nhớ nhỉ. Thôi, không nhớ thì cho qua luôn nhé. Nhưng cái bánh nó đang thèm muốn được tớ ăn. Ơ, cậu mang nó đi đâu thế, tủ lạnh chật rồi mà. Tủ lạnh tầng một cũng chật mà tầng hai cũng chật.

Đừng nhìn tớ nữa, tủ lạnh tầng ba hình như còn chỗ đó.

Tớ không có bệnh, mỗi tầng một tủ lạnh thì có gì xấu, đang ở tầng nào, thích ăn gì đều có thể lấy. Cậu yên tâm, tớ sủng hạnh bọn chúng như nhau, không có thiên vị cái nào hết á. Hết hạn sử dụng á? Thì đem quyên góp. Ôi, tớ nói đùa, đừng cốc đầu tớ, có cái nào kịp tồn tại đến hết hạn sử dụng đâu. Gần hết là tớ gọi Changmin đến chơi một ngày là xong ngay ấy mà.






Mà tớ đã hứa gì với cậu thế? Hoàn thành xong có thể cho tớ ăn bánh phải không? Nhưng tụi mình còn nhỏ, không thể làm chuyện ấy được đâu… Ủa, không phải sao? À, ra cái đó là cậu hứa với tớ. Vậy là sinh nhật cậu tụi mình có thể làm hả? Ôi, mặt cậu đỏ dễ thương quá. Gì? Rồi, không nói lung tung nữa… Mà tớ với cậu quen nhau từ bé đến giờ, tớ làm gì có giấu cậu cái gì đâu. Không, tớ có nói chuyện gì với Yoochun đâu. Mà sao cậu nghe được, đó là cuộc mật đàm của tụi tớ mà… Ơ… hơ hơ.


Được rồi, đừng giận mà, kể thì kể! Mà cậu muốn nghe bí mật của tớ làm gì thế. Mỗi lần tớ nói một bí mật xong phải hôn tớ cơ. Vì sao á? Vì tớ thích. Cậu muốn nghe bí mật từ lúc nào? Từ lúc tớ đi mẫu giáo nhé. Tớ không nhớ thì tớ có thể nghĩ ra mà.

Ôi, nói đùa thôi. Được rồi, tớ hứa tớ sẽ không bịa ra bí mật nào hết. Thật quá đáng. Bí mật từ lúc gặp cậu ấy hả. Cũng được, nhưng tớ chả nhớ hết được đâu. Hừ, tớ không nhớ thì nó cũng thành bí mật chết rồi, cậu còn oán hận cái gì. Còn nói nữa là tớ không thèm kể cái gì cho cậu nghe nữa ấy. Im lặng.










Trăng sáng quá.











Được rồi, được rồi. Năm lớp ba, khi tụi mình cùng nuôi một con chó, nhớ không? Uhm, con Un ấy. Khi nó chết, tớ với cậu đã cùng chôn nó. Rồi tớ nghe Junsu bảo chó chết rồi, chôn một ngày mà đào lên biết đâu nó sống lại. Thế là tớ đào… Tại tớ muốn làm cậu bất ngờ mà. Ai biết đâu…Yun, tớ nhớ con Un. Hức hức…


Đừng hôn nữa, đã kể xong đâu. Bí mật là tớ đã đào mãi mà chả thấy con Un đâu cả. Có phải nó đã sống dậy rồi tự đào mộ lên không. Đào nhầm chỗ ư? Thì tính là mười bước phía bên trái cái cây mà. Bên phải á… Vậy là con Un không phải đã sống lại hả…?









Cậu hôn chẳng có nghệ thuật gì hết. Người ta lấy khẩu cung còn có nghệ thuật hơn cậu. Thì nghệ thuật lấy khẩu cung. Chứ chả lẽ lại là nghệ thuật hôn phạm nhân.









Lúc học cấp hai, có nhiều đứa con gái đã đưa thư tỏ tình nhờ tớ gửi cho cậu… Không, tớ không đọc. Ai thèm đọc mấy thứ sến súa sặc mùi nước hoa rẻ tiền ấy chứ. Tớ đã trịnh trọng giao cho con Milu nhà cậu. Không biết nó đã giao cho cậu chưa. Hả? Thì bỏ vào mồm nó bảo nó đưa cho cậu.


Nó bị táo bón là do nó tham ăn, thư tình của chủ cũng ăn, liên quan gì đến tớ.







Này, đừng vì trả thù giúp con Milu mà cắn tớ thế. Tớ bảo con Sushi nhà tớ cắn lại cậu bây giờ.








Có một lần tớ qua nhà cậu chơi, cậu ở dưới nhà làm gì tớ không biết. Còn di động thì quăng trên phòng. Ai biết cậu lấy nước cho tớ hay sai người làm lấy nước cho tớ. Lằng nhằng, để tớ kể tiếp nào. Điện thoại của cậu đổ chuông , tớ nghe có giọng nữ gọi cậu Yun ah, rất thân mật. Thế là tớ đã giả giọng nữ để trả lời. Không, tớ có nói gì đâu. Chỉ bảo Yun mới từ giường vào toa-let để mặc quần áo nên chắc là chưa nghe được điện thoại ngay đâu. Bảo cô ta chút gọi lại.


Ai biết đó là chị họ cậu chứ. Đáng ghét. Chị ấy cười đểu cậu liên quan gì đến tớ.







Nhẹ thôi, cậu định cho tớ không ăn được gì để chiếm cái bánh của tớ đấy hả. Đừng hòng.







Hồi đó có lần tớ bị một thằng biến thái trong trường tỏ tình. Hả? Thì nó bảo nó thích tớ, muốn abc xyz với tớ. Này, đừng nóng, cậu định đi giết người đấy à. Ngồi xuống nào, tớ không muốn đêm sinh nhật đi bảo lãnh cho cậu ở đồn đâu. Tớ có thỏa hiệp gì với nó đâu. Tớ quại cho nó một quả rồi bỏ đi đầy anh dũng. Ha ha, cậu thấy Jaejoong của cậu có giỏi không nào? Nhưng tớ sợ kể với cậu thì tớ thành hòn vọng phu mất. Thì đợi cậu được ra khỏi tù chứ sao nữa. Được rồi, tớ hứa sẽ không giấu diếm cậu mấy chuyện này nữa.


Nhưng tớ tự giải quyết được mà, người ta cũng là đàn ông con trai…






Tớ đồng ý nằm dưới là vì tớ thương cậu chịu đau thôi, cậu có thích đổi vị trí không hả?!? Hôn mà cũng ồn ào…







Có lần tớ đã mang một con mèo hoang về nhà. Thì giấu trong phòng chứ đâu. Sao cậu biết tớ để nó trong tủ. Cậu biết mà làm như không biết, đáng ghét. Nhưng rồi nó biến mất tiêu luôn… Tớ tìm mãi cũng không thấy nó đâu cả. Cậu đem nó đi à? Đi đâu? Nhưng chị ấy có chăm sóc con mèo tử tế không? Sao giấu tớ… Thì tớ biết là không được nuôi nhưng nó tội nghiệp lắm. Tại tớ biết cậu khó chịu… Được, khi nào dẫn tớ đi thăm nó nhé.


Cái này không tính là bí mật, khỏi hôn đi.






Đã bảo là khỏi phải hôn mà…







Năm tớ mười sáu tuổi, có lần appa cãi nhau với umma. Chán lắm. Tớ đã đi bộ đến nhà cậu đấy. Mấy giờ á? Hình như là một giờ sáng. Tớ cứ đứng mãi ở cửa nhà cậu. Đèn phòng cậu tắt rồi nên tớ cũng chẳng gọi cậu nữa. Đứng đến ba giờ hơn thì tớ về. Cậu cả ngày học rồi làm công tác Đoàn ở trường, tớ biết cậu mệt. Uhm, tớ hứa sau này sẽ gọi cậu. Mà nhỡ gọi cậu không nghe máy thì sao? Nhớ đó, không nghe thì đừng có trách tớ.


Ôm tớ một cái nào, nhớ đến hôm ấy tớ vẫn còn thấy lạnh.







Thực ra hôn cậu rất thích, ấm.







Thực ra tớ hay kể cho cậu nghe những giấc mơ toàn bánh kẹo ấy. Vậy mà có lần trong giấc mơ của tớ, cậu đã ăn hết cả bánh kẹo rồi đứng dậy bỏ đi mất . Tớ tức quá, định đuổi theo bảo cậu trả lại bánh kẹo đây, nhưng mãi cậu cũng chẳng quay trở lại, hại tớ đuổi theo mãi. Đến nỗi lúc tỉnh dậy mắt vẫn con ướt. Thì tại tớ sợ kể cậu lại mắng nên mới không kể. Được rồi, sau này có mơ thấy cậu ăn thịt chuột cũng sẽ kể cậu nghe. Đừng cốc đầu tớ!


Mà sau này trong giấc mơ cậu cũng không được quay lưng lại với tớ đâu đấy.






Môi tớ sắp sưng vù lên rồi, ngừng hôn được chưa?







Này, đừng làm mặt nghiêm túc thế. Mất vui. Cậu thích nghe tớ kể chuyện vui không? Bí mật này nói ra cấm cậu cốc đầu tớ, cấm cậu hạch sách lung tung. Chỉ được nghe và cam chịu thôi. Nghe không? Hứa đi đã. Thực ra thì mỗi khi cậu tắm, ngủ hay không chú ý tớ đều có chụp ảnh của cậu, giờ đã sưu tập được đến album thứ năm rồi ấy. Sẽ có ngày tớ mở một triển lãm lấy tên Yun Yun. Này, cậu đi đâu đấy? Đừng tìm, tớ cất trong tủ sắt với năm lớp mật mã rồi. Sẽ có ngày cho cậu xem mà, đừng nóng.


Tớ đùa thôi. Triển lãm cũng sẽ chỉ mình tớ xem thôi, tớ không chia sẻ Yunho với ai đâu.







Hay tụi mình đừng hôn nữa, làm cái khác vui hơn đi!







Cái lần cậu đi sang Pháp để giao lưu ấy, tớ đã rất nhớ cậu. Nhưng vì sợ cậu cười nên tớ mới không nói ra thôi. Này, cậu cười cái gì đấy. Khỉ thật! Không nói chuyện với cậu nữa. Tớ nghĩ mãi mới dám nói với cậu, vậy mà cậu dám cười tớ. Về nhà đi! Cái gì, cậu biết á. Làm sao cậu biết được? Cậu là con giun trong bụng tớ à?


Nhưng cậu cũng nhớ tớ đúng không? Đồ sĩ diện hão~







Người cậu ấm thế. Ôm tớ thế này, đừng bỏ ra được không?







Thực ra thì có nhiều chuyện tớ cũng chẳng nhớ rõ nữa. Có những điều tớ còn chưa kịp nói với cậu thì đã quên mất. Có lẽ đối với cậu đó là bí mật, nhưng không phải vì tớ muốn giữ bí mật với cậu… chỉ là… Này, sao dám nói tớ óc quả nho hả?!? Tớ quên một chút thì sao? Người ta bận bịu nhiều thứ cũng phải có lúc quên này quên kia chứ. Bận gì á?

Thì bận nghĩ xem cậu đang ở đâu? Đang làm gì? Có vui không? Có nhớ tớ không? Nhiều thứ phải nghĩ lắm ấy!



Này, đừng ôm chặt thế, tớ thở không được. Mà cậu có bí mật gì cũng nên thành thật khai đi. Được rồi, hứa nhé. Đến sinh nhật cậu mà cậu không giữ lời thì đừng có nhìn mặt tớ nữa.



Ôi… bánh kem. Cuối cùng cũng đến được với cưng. Này, nhìn gì, ăn đi. Yun! Há miệng to ra nào. A A A…








Bánh ngon thế. À, có một chuyện quên không nói với cậu. Gì? Là tớ chợt nhớ ra thôi mà. Thực ra thì cái lần tớ với cậu hôn nhau sau khi cậu tỏ tình với tớ ấy. Lần ấy không phải nụ hôn đầu của tớ đâu. Này, đừng giận, từ từ, nghe tớ nói nào.

Có một lần cậu ngủ quên trong phòng tớ, tớ đã lén hôn cậu đấy. Mà cậu ngủ say quá nên tớ hôn mãi mà cậu chẳng thức dậy gì cả. Rốt cuộc cậu không phải người đẹp ngủ trong rừng, chỉ là con gấu ngố ngủ trong rừng thôi. Ha ha…







Ôi… tớ xin lỗi. Ba mẹ tớ không có nhà cậu cũng không được làm càn. Yun à, tớ tưởng cậu bảo đến sinh nhật cậu tụi mình mới làm mà….







Yun ah~~~!!!





d25.gifEND d25.gif

Thứ Bảy, 26 tháng 6, 2010

[Oneshot] Con mèo đen & một bí mật không thú vị


Con mèo đen & một


bí mật không thú vị




Meo




Hôm nay là một ngày không may mắn gì hết. Rõ ràng là miếng ăn ngay trước mặt còn bị giành mất. Cầu trời cái thằng bẩn thỉu ăn miếng đuôi cá ấy sẽ đau bụng đi ngoài để khỏi ra đường tán gái luôn…!


Bao tử đói meo đang gào thét không ngừng, Đen lao thẳng xuống vườn một ngôi nhà mà nó vô tình nhìn thấy, hình như là một con chuột vừa chạy qua thì phải.


Khỉ thật, ai lại vứt cái thứ cứng quèo biết chạy ở đây thế này!?! Bức xúc không được giải tỏa khiến nó điên cuồng gặm nhấm thứ có hình hài giống chuột mà không phải chuột ấy.


“Umma, ra xem con mèo đen vờn con chuột đồ chơi này!”


Tiếng người khiến Đen giật bắn mình, nó cuống cuồng tìm đường chạy nhưng rồi cơn đói bụng khiến nó quay quay được mấy vòng rồi lăn đùng ra đất. Lúc đó nó nghĩ giá mà ăn được cái đuôi cá kia thì dù đau bụng ỉa chảy cũng không đến nỗi bị con người thấy cảnh mất mặt này. Rồi nó chả biết trời trăng gì nữa.






Tỉnh dậy , thứ đầu tiên nó cảm thấy là mùi. Mùi cá hộp. Ôi, cái mùi thức ăn mà nó chỉ được ăn duy nhất một lần là nhớ mãi không quên được. Nuốt nước miếng ừng ực, nó hé mắt ra, nhìn xem đang ở đâu… Rồi một bàn tay bỗng nhiên xoa nhẹ lên đầu nó khiến nó rúm người lại.


“Tỉnh chưa cưng? Dậy ăn cá này…”


Cưng cái khỉ gì? Rõ ràng là lừa nó mà. Để con chuột cứng như đá giữa sân chạy qua chạy lại. Mèo hoang mà cũng xỉu, thật mất mặt. Chuyện này mà đồn ra ngoài thì còn gì là thể diện nữa. Nhưng cái tay đang vuốt ve nó thật nhẹ khiến nó vui vẻ ưỡn mặt lên. A a, sướng quá, gãi nữa đi.


Rồi bản chất mèo hoang lại khiến nó đề phòng. Có vẻ là không nguy hiểm đâu nhỉ. Nếu muốn bắt nó ăn thịt thì còn ngồi vuốt ve nó làm gì? Nếu trước khi chết mà sung sướng thì thịt sẽ ngon hơn chăng? Không… chắc là không. Vậy tức là nó đang được vuốt ve bởi một người không muốn ăn thịt nó, vậy là muốn nó trả ơn chăng? Được, nó tự hứa với lòng là khi nào tìm được một cái đầu cá ngon sẽ đem đặt trang trọng trước cửa nhà này. Ôi… mùi cá hộp thơm quá. Meo~



“Dậy rồi hả? Ăn cá nha. Tao gọi mày là Mun nha…”


Mun miếc gì, nghe như tên mấy con mèo hay ngheo ngheo dưới chân chủ đòi ăn. Nó là Đen, không phải Mun. Mà hình như Đen với Mun cũng thế. Nhưng đen nghe có vẻ khí phách hơn vài phần chứ. Oc oc, đói bụng quá đi.


Mon men lại gần cái đĩa đựng mấy khúc cá, Đen, hay bây giờ chúng ta có thể bắt đầu gọi là Mun, cố gắng hít hết hương thơm vào múi trước khi đưa chiếc lưỡi nhỏ hồng hồng ra liếm liếm vào miếng cá trong đĩa.


Lâu lắm mới được một bữa no như thế này. Thật mãn nguyện. Sau khi chén sạch mấy khúc cá, không quên liếm sạch cái đĩa thì Mun của chúng ta một nhát phóng bay ra cửa, nhảy lên tưởng. Kẻ ngồi cạnh nó chỉ kịp hét to một tiếng.


“Mun… đừng đi!”


Không đi ở lại đây làm gì? Làm mèo nuôi chán chết, suốt ngày phải lấy lòng chủ mới được ăn cơm. Cuộc sống của mèo hoang vẫn oanh liệt hơn chứ. Dù vậy thì Mun vẫn quyết định sẽ đem một cái đầu cá ngon về báo đáp, dù nó cũng rất thích đầu cá. Sao cơ? Không thích tên Mun á? Thôi được, chúng ta sẽ lại gọi nó là Đen vậy.


Nhưng cái hành động ăn xong phủi đít đi này thật quá du côn mà. Không biết đây có được tính là một hành động oanh liệt của những con mèo hoang không nữa.






Rồi từ hôm đó, thỉnh thoảng nó lại đi qua ngôi nhà đã cho nó ăn. Cái bát hồi trước đựng cá lúc nào cũng có một ít đồ ăn. Có vẻ là để dành cho nó. Dù sao cũng đã ăn một lần, nếu có đánh bả thì đánh từ lần đầu chứ mất công nhá làm gì. Thế nên sau một hai lần hít ngửi kĩ lưỡng rồi mới ăn, nhưng lần sau nó cứ vô tư ngồi nhấm nháp phần thức ăn trong đĩa một cách thoải mái.


Tất nhiên không phải ngày nào nó cũng ghé qua, thế nên một lần vì ăn phải thức ăn để lâu mà nó bị đau bụng mấy ngày trời. Thật là mất mặt. Mà nhắc tới đau bụng mới nhớ, cái con mèo nhôm nhoam bẩn thỉu chôm miếng đuôi cá của nó lần trước quả nhiên bị đau bụng, nằm liệt cạnh cái thùng rác mấy ngày. Thương tình kẻ thất thế, nó đã đem một ít thức ăn từ ngôi nhà kia cho đống lông lá bẩn thỉu bốc mùi ấy ăn. Kết quả là nó bị đau bụng thêm một tuần nữa. Dù vậy thì tình bạn cũng bắt đầu phát triển một chút.


Kẻ trong ngôi nhà ấy có vẻ rất tử tế. Có rất nhiều bạn bè lũ lượt ra vào. Đen chỉ rình khi không có ai ở gần nó mới nhảy vào vườn. Chơi với mấy con chuột cứng còng biết chạy một lát thì nó tìm đến đĩa đồ ăn. Nhưng có vẻ hôm nay sẽ không có cái gì để ăn hết. Lần đầu tiên sau nhiều tuần nó lượn vào nhà này, đĩa thức ăn không có gì cả. Nó liền mò vào nhà, tìm cái kẻ vẫn hay cho nó ăn. Chẳng có gì quan trọng cả, chỉ là nó quan tâm người ta thôi mà.



“Đừng Yunho, ba mẹ tớ về bây giờ…”


“Còn lâu… Nào…”


Nó thấy người hay cho nó ăn đang bị tấn công. Kẻ tấn công có vẻ rất cao to đang đè người thấp hơn xuống ghế salon. Dù sao cũng chưa kiếm được cái đầu cá nào hết, có dịp thì cũng nên báo đáp thôi.


Kết quả là bốn cái răng nanh cộng tám cái vuốt cắm vào mông kẻ xấu xa kia. Một tiếng kêu ai oán vang lên, rồi thì Đen bị đạp văng vào tường.


“Con mèo khốn!”


“Mun?! Đừng, Yunho … mèo của tớ”


Từ khi nào nó trở thành mèo của kẻ kia nhỉ? Lại cái tên Mun nữa chứ. Trong lúc còn đang choáng váng vì cú hôn tường, nó đã kịp than thở một chút. Rồi nó được bế lên, xoa xoa đầu một lát. Có vẻ dễ chịu , có gừ gừ thỏa mãn.


“Cậu có quăng cái con mèo bẩn thỉu đen đúa ấy đi không?”


Khỉ thật, con mèo bẩn thỉu đen đúa ấy sẵn sàng sống chết với nhà người để bảo vệ danh dự đấy. Dù vậy thì nằm trong lòng người này vẫn thoải mái hơn đi đánh trận.


“Đừng thô lỗ thế, Mun ngoan mà. Đúng không cưng? Thôi chết, quên cho cưng ăn phải không? Đi ăn nào!”


“Này, cậu lơ tớ thế hả?”


“Đừng ghen tị với con mèo chứ. Xấu tính.”


Đen thắng. Nó vừa vui vẻ gặm miếng cá vừa nghĩ lần sau gặp lại nên cho kẻ kia hưởng mấy cái móng đây. Có lẽ tí nữa nên kiếm chỗ nào mài chúng thôi.






Lần chạm trán sau cũng oanh liệt không kém gì lần trước. Khi mấy cái móng của Đen cắm được vào người tên xấu xa thì cũng là lúc áo của cậu người tốt bị lột gần hết. Bộ tên này thích ăn thịt người hả? Thú vui ghê rợn quá đi. Nhưng cái người hay cho nó ăn này nhìn thực trắng, thực mịn, có lẽ cắn sướng lắm đây…


Ack, không nên ở gần kẻ thích ăn thịt người, sẽ dễ lây sở thích chẳng mấy tốt đẹp ấy. Dù sao thịt chuột là đủ rồi. Bị xách cổ quăng ra ngoài không thương tiếc, Đen chỉ còn nghe thấy tiếng thở hồng hộc của khổ chủ và tiếng thở cũng hồng hộc không kém của kẻ xấu xa. Bộ đánh nhau dữ dội lắm hả. Cũng đúng, hai người đàn ông đánh nhau phải công bằng thì mới ra dáng đàn ông, mình không nên can thiệp vào cuộc chiến công bằng của họ. Nghĩ ngợi xong, nó mò về phía đĩa đồ ăn, liếm liếm món sữa đủ độ ấm.



Nhưng cuộc chiến của hai kẻ này thật dai dẳng. Bộ đánh nhau suốt ngay không chán hả? Thỉnh thoảng khi người kia cho nó ăn, Đen lại thấy một vài vết đỏ trên cổ cậu ta. Dấu tích đánh nhau chăng? Thật là oanh liệt. Sau này nó cũng sẽ đi kiếm người oánh lộn cho được vài vết thương chiến trận như thế. Nó cảm thấy tự hào và cọ cọ vào người kẻ đang ngớ mặt kia. Rồi những hành động của nó được lý giải là còn đói và cần ăn thêm. Hình như tên này đầu óc hơi ngắn.


Giờ thì nó có cảm giác nó là mèo của tên kia thật. Ngoại trừ lúc ngủ và đi giải quyết thì nó đa số là ở nhà này, năm trong vườn hay loanh quanh cạnh chuồng bồ câu. Nó chẳng có hứng thú với mấy con bồ câu dai nhách ấy. Chỉ là khi thấy bọn chúng bay nó cũng có ham muốn được bay. Nhưng thôi… bay bổng khỉ gì, mèo mà mọc cánh thì chẳng hay ho gì.



Hai kẻ kia rất thích cắn nhau. Hết người này cắn đi rồi người kia lại cắn lại. Bộ không đau sao, rõ ràng thấy rên mà, sao không đẩy ra nhỉ? Nó đứng ở ngoài sân, nhìn qua lớp cửa kính vào trong phòng. Hình như là hai kẻ này thích bị đau. Ôi… ở gần liệu có lây bệnh thích chịu đau không nhỉ? Chắc là không, mất cái râu nào là buồn lắm đấy.


Rồi một ngày đẹp trời, nó đang nằm sưởi ẩm thì thấy một bóng người lao vào nhà, đóng sập cửa lại. Thấy nó nằm ngửa bụng ra đấy thì đến ôm chầm ấy nó. Rồi chả hiểu sao mũi nó có nước. Khỉ, trời gì mới nắng đã mưa sao. Nó liếm liếm mũi, thấy mặn đắng. Mưa muối? Ông trời cũng có vấn đề rồi.



“Yun có chuyện giấu Jae, Mun… Yun ăn hiếp Jae. Yun lăng nhăng. Yun có bí mật không nói cho Jae…”



Rồi, hai kẻ đó có vẻ chiến tranh nóng đã xong, giờ chuyển qua chiến tranh lạnh. Suốt ngày có đứa í ới gọi cửa mà không ai thèm ra mở. Lúc đó Đen rất vui vẻ nằm trong lòng cậu chủ nhỏ, được cho ăn thì cũng nên gọi người ta một tiếng chủ đúng không nào, hả hê thì có, nhưng nhìn cái mặt buồn buồn thì cũng không nỡ thật.


Đến một ngày Đen biết ngoài nó là hay trèo tường vào nhà thì có đứa cũng không thích đi đường cửa mà thích đường tường. Cái kiểu người không đàng hoàng thế này thật vô vọng. Ném một cái nhìn khinh bỉ về phía kẻ đang nhìn nó với đôi mắt tóe lửa, nó nguẩy đít bỏ đi. Rồi trong nhà vang lên tiếng đổ vỡ, tiếng hét. Kinh nghiệm là hai kẻ ấy đánh nhau thì không nên xen vào. Nhưng nghĩ lại, dù sao chứng kiến một chút cũng không ảnh hưởng gì. Tò mò giết chết con mèo hả? Mèo có chín mạng, chết một còn tám.


“ Cậu vô lý vừa thôi, không dưng lại không nói chuyện với tớ nữa”


Choang! Một cái bát đã ra đi.


“Cậu cần gì tôi nói chuyện với cậu? Em Na Na biến đâu mất rồi à? Tôi ghê tởm cậu, cậu ngủ với nó còn dám chạm vào tôi hả. Cút đi!”


Chà, có vẻ rất gay gắt. Và đây là lần đầu tiên Đen thấy cậu chủ có vẻ đang thắng thế vì cái kẻ to con kia đững sững lại chừng ba giây.


Ba



Hai




Một



“Cậu nói cái khỉ gì thế hả? Ở đâu ra Na Na nào. Ngủ với cậu đủ mệt rồi còn ngủ nổi với ai chứ?!?”


“Cậu nói dối… Rõ ràng cậu dẫn nó đi mua giường, còn nói phải nhún tốt mới hiệu quả…”


Im lặng.



“Tôi chỉ dẫn chị họ đi mua giường để chuẩn bị cưới thôi. Chị ấy mới về nước, không rành rẽ lắm… Có phải cậu hiểu nhầm không?”


“Chị họ gì mà trẻ thế. Cậu lại nói dối phải không?”


“Không! Trước giờ có dấu cậu chuyện gì đâu.”



Im lặng.




“Yun, Jae xin lỗi…”




Rồi một màn xin lỗi cộng ôm ấp diễn ra. Chẳng thú vị gì cả. Tại sao tên xấu xa kia không bị đạp ra khỏi nhà như gián mà Đen lại là đứa bị quăng ra khỏi phòng nhỉ? Nó với gián tuy màu giống nhau nhưng gián hôi hơn. Liếm liếm chân, nó tìm cách cạy cạy cánh cửa chưa đóng chặt lại.


“Nhẹ thôi, Yun…”


“Tớ yêu cậu…”


“Tớ cũng yêu cậu… Yun ah…”


“Tiếc rằng tớ chẳng thế khoe với thế giới rằng tớ có người yêu dễ thương thế này.”



“Không cần. Đó là bí mật của tụi mình, chẳng cần phải chia sẻ nó với ai cả.”




“Mà cậu ngủ với tớ mệt lắm hả. Tớ không biết cậu yếu thế. Nhưng tớ hứa đó cũng là bí mật của tụi mình. Cậu cũng không cần cố gắng đâu… Cậu có yếu thì tớ vẫn yêu cậu mà…”



“Khỉ thật… tớ cho cậu biết yếu là như thế nào!”




Lại cắn nhau. Chán nản, nó mò ra khỏi phòng. Bí mật của riêng họ hả? Đen đã biết bí mật đó rồi. Mà bí mật không thú vị như thế thì bí mật làm gì chứ. Leo lên nóc nhà, nó nhìn thấy Xám, cái đống lông lá đã từng chôm cái đuôi cá của nó.




Meo meo - Trăng sáng nhỉ…



Meo - Ừ



Meo meo - Hôm nay tao đã bắt được một con chuột béo, để dành cho mày cái đuôi này.



Meo mèo – Thôi mày ăn đi cho nó theo đàn, tao ăn no rồi.



Méo - Đồ mèo nhà



Meo – Kệ tao. Mèo nhà mới biết được bí mật của con người chứ.



Meo meo – Mày biết gì hả?



Méo – Biết, bí mật của người hay cho tao ăn.



Meo meo – Là gì thế?



Mèo – Bí mật…




End


Chủ Nhật, 11 tháng 4, 2010

[Oneshot] Trở về nhà

© kissthebluesky





Trở về nhà



Author: Spi
Disclaimer: Không có gì thuộc về author, DBSK thuộc về chính họ.
Rating: K+
Status: Finished
Category: Oneshot
Sumary: Mừng trở về


Đã rất lâu rồi tôi mới trở lại nơi này, nơi tôi đã từng coi là “nhà”.



Dù xét cho cùng đó không thực sự là một “gia đình” theo nghĩa hiểu thông thường của mọi người nhưng mỗi khi nghĩ về nơi này, một cảm giác ấm áp vẫn luôn len lỏi trong tim tôi. Sẽ chẳng có bà mẹ nào chờ tôi sau cánh cửa màu gỗ nâu xỉn ấy, mỉm cười chào đón tôi trở về và hỏi thăm một ngày của tôi đã trôi qua thế nào. Cũng chẳng có ông bố nào ở căn nhà kho cũ kĩ ấy đóng cho tôi con ngựa gỗ sần sùi lúc lắc. Chỉ có dì Ann và Fred.



Dì Ann không dịu dàng như “mẹ” trong tưởng tượng của tôi, nhưng dì thực sự yêu tôi, cũng như dì yêu chín đứa trẻ trong ngôi nhà ấy. Dù khi tôi trở về từ trường học, dì sẽ không lập tức mỉm cười với tôi, bù lại, dì đưa cho tôi một quả lê hơi dập, mọng nước. Ánh mắt dì lúc ấy có phần bối rối, ngượng ngùng, tôi biết dì chưa bao giờ là người thực sự giỏi thể hiện cảm xúc. Fred thì khác, ông luôn có vẻ mặt của ông già noel, chỉ là tóc và râu thì vẫn màu đen mà thôi. Fred không có nhiều thời gian để chơi với tất cả chúng tôi, nhưng ông dành số thời gian rảnh ít ỏi để tạo ra một số đồ chơi đơn giản từ những mẩu gỗ thông mà ông nhặt được. Và sinh nhật thứ bảy của mình, dù tôi chắc rằng đó là ngày tôi được nhận về ngôi nhà này, Fred đã tặng tôi một con ngựa gỗ nhỏ, tôi chẳng thể ngồi lên nó được, chỉ có thể để nó lắc lư trên chiếc bàn ăn một lúc với đôi mắt mơ màng. Lúc đó tôi đã ước giá mà nó có thể to lên một chút.





“Jaejoong, con đã về?”



“Jaejoong… con lớn quá…”



“Jaejoong…mừng con trở về”







Tôi có cảm giác là tôi đã để lại dì Ann, để lại Fred, để lại lũ bạn trong căn nhà nhỏ ấy rất lâu rồi. Lâu đến nỗi mỗi khi tưởng tượng lại ngày trở về thì tim lại nhói lên thật nhẹ. Dù sao ra đi cũng là quyết định của bản thân tôi, tôi cũng chưa từng hối hận vì đã ra đi, chỉ hối hận vì đã lâu như thế mà chưa trở lại.




Con đường quanh co đi lên ngôi nhà ấy giờ phủ đầy một màu vàng đỏ rực rỡ. Mùa thu đã nhuộm khắp không gian màu sắc nóng ấm ấy từ lúc nào tôi cũng không biết nữa. Chỉ khi bước từng bước trên con đường nhỏ này, tôi mới thực sự nhận ra mình đã chìm đắm trong mùa thu rồi.




Ann từng kể vào một ngày thu, khi bà mở cừa để chuẩn bị đi xuống chợ, bà đã thấy tôi nằm lăn lóc tội nghiệp trước ngôi nhà trong chiếc rổ nhỏ, bên trong là một tờ giấy ghi tên tôi và lời van cầu xin hay chăm sóc tôi. Lúc đầu bà nghĩ tôi là một đứa trẻ Trung Quốc, nhưng khi nhìn thấy tên tôi, Fred đã đảm bảo tôi là người Hàn. Có lẽ một bà mẹ trẻ nào đó đã lỡ có tôi, dù không nỡ phá bỏ, bà cũng không có khả năng nuôi dưỡng tôi nếu sinh tôi ra. Đôi khi tôi nghĩ mẹ tôi chắc hẳn cũng đã rất day dứt khi để tôi lại trước cửa ngôi nhà ấy.





Tôi mãi chần chừ trước cửa, cảm giác vừa hồi hộp, vừa lo lắng. Tôi nên nói gì trước đây… Tôi chắc chắn nên kiềm chế cảm xúc của mình lại, Ann sẽ rất hoảng sợ nếu có một thanh niên xa lạ nào đó ôm chầm lấy bà. Còn Fred nữa, nếu là ông, ông vẫn sẽ đáp lại cái ôm ấy, Fred chưa bao giờ tiếc một cái ôm. Tôi đã đi rất lâu rồi…



“Xin chào…”


“Oh, … chào Ann…”


“Chào cả nhà…”






Tôi sẽ mỉm cười, sẽ chào họ, và họ sẽ mỉm cười đón nhận tôi trở lại nơi tôi sống hết thủa niên thiếu. Phải, Ann và Fred luôn thích có khách, tôi cũng thể. Mỗi khi có một người khách đến trước cửa, chào và có ý muốn được vào nhà chơi, không khí trong nhà lại được hâm nóng lên một chút.


Ann không thích những người quá kiểu cách, họ thích chào một cách trịnh trọng và ngả nón. Những người trong thị trấn thì thường chỉ chào một cách nhẹ nhàng rồi bước chậm rãi vào nhà, mang theo thứ gì đó cho chúng tôi như thịt, trứng, sữa… Ann và Fred luôn biết ơn vì điều đó, lũ trẻ con cũng thế.




“Cộc cộc”




Tôi gõ nhẹ vào cánh cửa, cảm thấy tim như ngừng đập khi cánh cửa mở ra.




“Xin… chào…”



Đón tôi ở cửa không phải Ann, cũng không phải Fred. Lời chào của tôi lơ lửng giữa miệng rồi rơi vào im lặng. Người thanh niên nhìn tôi, ánh mắt như ý hỏi. Tôi cũng chẳng biết nói gì nữa.



Không, tôi biết là tôi phải nói gì mà.



“Ah… Xin chào. Tôi… là ờ… một người khách…”




Người ấy nhìn tôi một cách kì lạ. Không phải mọi người trong ngôi nhà đều thích những vị khách sao? Không phải chỉ cần mở lời chào thì sẽ được hoan nghênh sao? Chẳng lẽ thời gian thực sự đã thay đổi mọi thứ sao?


Nhưng rồi cậu ta mỉm cười, nụ cười ấy khiến tôi có chút ngơ ngẩn. Nó giống như việc khi đang đi giữa mùa đông lạnh lẽo, một tia nắng hiếm hoi rơi xuống vai bạn, khiến bạn cảm thấy như có ai đó đặt tay trên vai bạn an ủi, sưởi ấm.


“Vâng, xin chào. Mời vào…”





Tôi thở phào khi cậu nói và mở rộng cửa. Bàn tay của cậu ta đưa ra đỡ lấy chiếc valy nhỏ của tôi rồi tránh qua một bên để tôi bước vào. Trong giây lát, tôi thấy mình như trở lại cái ngày cuối cùng ấy, khi tôi đứng trước cửa ngôi nhà này, trước mặt Ann và Fred. Nhưng là để nói lời từ biệt hai người.




Hít một hơi nhẹ, tôi bước vào ngôi nhà giờ trông đã cũ kĩ hơn trước rất nhiều, vừa lo lắng, vừa vui mừng.




Sau khi đã móc áo khoác của tôi lên giá, người thanh niên ấy đưa tôi vào phóng khách nhỏ, nơi chúng tôi hồi trước tiếp khách. Nhưng người khách sẽ được ngồi lên những chiếc ghế gỗ do Fred đóng, sẽ được uống những cốc sữa mật ong do Ann mang ra. Đó cũng giống như một lời cảm ơn chúng tôi dành cho những người khách ấy.



“Xin mời”



Một ly trà nóng được đặt lên bàn trước mặt khiến tôi sực tỉnh. Tôi bỗng nhiên có chút hụt hẫng. Thấy thái độ ngập ngừng của tôi, người thanh niên ấy cất tiếng hỏi.



“Anh không thích dùng trà, hay anh dùng café nhé?”



“Không, trà là tốt rồi. Cảm ơn” Tôi gượng gạo mỉm cười. Dù sao chỉ có Ann là pha sữa mật ong đúng ý tôi.



Sau một lúc im lặng, người thanh niên đứng lên đi vào bếp, căn bếp nhỏ mà tôi rất thích chơi trốn tìm trong ấy. Quay ra cùng một đĩa bánh quy, cậu ta bắt đầu hỏi.



“Anh… là khách từ đâu tới?”



“Tôi… đến từ một nơi rất xa”



Thực ra, là tôi đã trở về từ một nơi rất xa. Tôi đã muốn trở về khi có thể, nhưng rốt cuộc mọi chuyện trên đời này chẳng lúc nào theo ý mình cả. Tôi mãi đến mười năm sau mới có thể trở về nơi này…


Gật đầu một cách dễ dãi, cậu ta nói.



“Tôi là Jung Yunho, hiện giờ tôi sống ở đây một mình. Vậy… anh là khách của tôi đúng không?”


Tôi khi nghe có chút choáng váng. Một mình? Vậy Ann và Fred đâu rồi? Mười năm tôi đi đã xảy ra chuyện gì sao? Có lẽ đã thực sự xảy ra chuyện gì rồi… không còn đứa trẻ nào ở đây nữa rồi. Tâm tôi có chút run rẩy.


Người thanh niên, bây giờ là Jung Yunho đưa tay chạm nhẹ lên vai tôi, lo lắng hỏi.



“Này, anh có sao không?”



“Tôi… tôi… cậu đã sống một mình ở đây lâu chưa?”



Cậu ta nhìn tôi có chút lo lắng rồi gật đầu. “Cũng khoảng năm, sáu năm rồi. Có chuyện gì sao?”



Năm, sáu năm… vậy giờ Ann và Fred đã đi đâu rồi? Khi tôi ra đi đã hứa nhất định sẽ quay trở lại , sẽ chào họ như một vị khách thân thiện lịch sự, và họ sẽ đón tôi trở về. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện họ không thể chờ đợi tôi.



“Yunho, vậy cậu biết Ann và Fred phải không?” Tôi nhìn cậu ta đầy hy vọng.



Yunho gật đầu rồi nhìn về phía một bức ảnh cũ treo trên tường. Trong bức ảnh ấy có Ann, có Fred, có lũ trẻ và có tôi. “ Tôi cũng từng là một trong cái đám lóc nhóc kia” Yunho cười nói.


Tôi đứng lên để nhìn thật kĩ bức ảnh đã xỉn màu ấy. Ann không cười, môi dì hơi mím lại vì ngượng ngùng. Fred thì lại cười rất tươi, trên tay bế một thằng nhóc nhếch nhác, có lẽ vì nếu để nó đứng một mình thì nó lùn quá. Tôi bật cười khi nhìn lại bản thân của rất nhiều năm trước, trắng xanh, gầy gò nhưng rất tự tin khi được Fred công kênh lên như thế.



“Tôi là cái đứa bám váy Ann và bỏ tay vào mũi ấy” Yunho cười cười, đi đến bên cạnh tôi.



“Vậy họ bây giờ ở đâu?”



“Trên thiên đàng” Yunho trả lời, ánh mắt tràn đầy niềm tin nhưng cũng không che dấu được một nỗi đau âm ỉ bên trong. “Ann và Fred xuống chợ, xe của họ gặp tai nạn…”






Mất mát. Bỗng nhiên tôi nhận thức được rõ ràng sự mất mát tràn ngập trong tôi. “Gia đình” mà tôi để lại đã không còn nữa rồi. Vậy mà tôi vẫn luôn hy vọng họ có thể chờ đợi tôi trở về, chờ đợi tôi chào họ như một thành viên xa nhà lâu năm và họ sẽ ôm tôi như ngày tôi rời khỏi đó.




Sẽ chẳng còn ai đưa cho tôi quả lê mọng nước, khẽ xoa đầu tôi đầy vụng về.



Sẽ chẳng còn ai đẽo cho tôi con ngựa gỗ lúc lắc, nhỏ xíu thô kệch và cười với tôi đầy bao dung.






Đến giờ phút này, tôi mới hiểu “gia đình” mà tôi luôn luôn ao ước đã biến mất rồi. Họ ở trên thiên đàng có còn nhớ đến tôi không? Có trách tôi đi lâu quá không về không? Có chờ tôi không?



Tôi đứng lên, cảm giác không còn vững vàng như trước nữa rồi. “Tôi có lẽ nên đi rồi. Cảm ơn đã tiếp đón”



Yunho lo lắng nhìn tôi, khi tôi bước ra đến cửa, tiếng cậu ta cất lên nhè nhẹ. “Thứ năm này là ngày họ mất… cậu muốn đến thăm họ chứ? Ann và Fred luôn muốn được nằm trên một đồi thông.


Phải, Ann và Fred thích thông. Họ nói chúng thật mạnh mẽ, thật kiên cường và quyến rũ. Ann nói muốn ngủ giấc ngủ dài dưới tán thông, tôi lúc đó chỉ là một đứa nhóc đã cười thầm và nghĩ trái thông sẽ rơi vào người họ và đánh thức họ dậy mất thôi. Đúng là những đứa trẻ khó hiểu được lòng người lớn.




Giờ thì họ đã thực sự nằm lại dưới những tán thông rồi.







Mãi mãi.





Tôi cảm kích nhìn Yunho, cậu ta thật tốt. Mỗi khi nhìn Yunho, tôi lại nhớ đến Fred. Dù họ thoạt nhìn không giống nhau, nhưng cảm giác họ mang lại thì rất giống. Ấm áp và tin tưởng.



“Cảm ơn”















Yunho nói rằng khi tôi mở lời chào với cậu, cậu đã nhớ Fred rất nhiều. Mỗi lần đi mua đồ đạc linh tinh này nọ vào mùa đông, Fred thường phải ở lại qua đêm ở thị trấn. Sáng sớm, khi lũ chúng tôi quây quần bên bàn ăn, Fred sẽ về, gõ cửa, vào chào thật to. Lũ nhóc thích đu lên người Fred, phủi đi hết những bụi tuyết bám trên quần áo, trên chiếc mũ dạ bạc màu.



“Cậu có lẽ đã quên rồi nhỉ?”



Yunho vừa đưa tôi ly cacao vừa hỏi. Sau khi dùng bữa tối, tôi giúp Yunho mang một ít củi vào lò sưởi rồi cùng ngồi xuống, ôn lại những chuyện đã qua.



“Không, tôi không quên. Không hẳn là nhớ, nhưng những kí ức đó vẫn luôn trong tôi” Tôi cười, yếu ớt trả lời. Chắc cậu ta đang trách tôi. Tôi đã ra đi lâu như thế mới quay trở về, tôi giống như một kẻ vô ơn chỉ biết nhận mà chưa từng trao lại điều gì.



Đó là những năm khó khăn nhất của tất cả chúng tôi. Ann và Fred đều không tìm được việc làm tại nhà, mọi người chung quanh cũng không khá giả gì hơn chúng tôi nên việc trợ giúp cũng không nhiều. Lũ trẻ đều rất đói.


Tôi lúc đó đã mười ba tuổi, tôi muốn đi làm giúp họ, nhưng một đứa gầy yếu rất khó tìm việc. Rồi thì một gia đình đến nói muốn nhận tôi làm con nuôi. Ann và Fred đều ngạc nhiên, đã rất lâu rồi không còn người đến xin con nuôi, tôi cũng chưa bao giờ có hi vọng được nhận vì nguồn gốc châu Á của mình. Nhưng gia đình đó thực sự muốn tôi. Tôi lúc đó rất muốn từ chối, tôi không cần một “gia đình” nào khác nữa.


Nhưng rồi tôi nghĩ lại, chẳng phải nếu tôi đi thì họ sẽ bớt được một miệng ăn sao? Tôi đã gặp riêng ông John, người muốn nhận tôi làm con nuôi, để nói về hoàn cảnh của Ann và Fred. Tôi nói tôi sẽ đồng ý nếu họ giúp Ann và Fred một chút về tài chính. John đã đồng ý sau khi biết ý định của tôi, lúc đó tôi đã luôn thắc mắc sao ông ta lại dễ dàng đồng ý đến thế. Nhưng việc giúp Ann và Fred quan trọng hơn.


Ngày chia tay, chúng tôi đã đứng ở cửa rất lâu. Đó là lần đầu tiên tôi thấy Ann khóc, cũng không hẳn là khóc, nhưng mắt bà đỏ lên không kiềm chế được. Fred không nói gì, chỉ ghì chặt lấy tôi vào lòng, nói tôi giữ gìn sức khỏe. Tôi nghĩ họ biết vì sao tôi quyết định ra đi, họ cũng biết vì sao John đưa tiền cho họ. Ann và Fred chắc hẳn đã luôn hối hận vì đã nhận tiền và để tôi đi. Chỉ là tôi chưa bào giờ hối hận vì đã ra đi, chỉ hối hận vì trở về quá muộn.





“Ann và Fred… họ rất ấm áp” Tôi cười, ánh mắt không rời khỏi ngọn lửa nhảy múa trong lò sưởi.



Yunho nhìn tôi mỉm cười, nụ cười mơ màng, như đang nhớ về một thời đẹp đẽ đã xa.



“Lũ trẻ rốt cuộc là đi đâu rồi?”



“Sau khi Ann và Fred mất, lũ trẻ được đem vào một tu viện ở bên kia núi. Những đứa lớn thì bỏ đi theo con đường riêng của chúng. Còn tôi ở lại đây, giữ gìn những gì còn lại của họ.” Yunho trả lời, đưa thêm củi vào lò. Tiếng nổ tí tách vang lên trong đêm yên tĩnh khiến lòng người xao động.



John là người yêu của mẹ tôi và cũng chính là cha ruột tôi . Ông ta đã kể lại cho tôi tất cả khi tôi mười tám tuổi. Mẹ tôi là người Hàn qua Mĩ sinh sống, hai người gặp và yêu nhau rất nhanh sau đó. Rồi mẹ tôi có thai, cha mẹ bà không chấp nhận nên đã đuổi bà ra khỏi nhà. Sau khi sinh tôi, mẹ đã bỏ tôi nơi cửa nhà Ann rồi bỏ đi, nhưng bà cũng gửi cho John một phong thư, xin ông ta chiếu cố tôi sau này. John nói đã cố gắng tìm mẹ những không được, ông cũng muốn đón tôi về sớm nhưng lực bât tòng tâm. Đến khi chính thức trở thành chủ gia đình, ông mới danh chính ngôn thuận mang tôi trở về, dù chỉ mang danh nghĩa “con nuôi”.


Mắc dù có một người cha bên mình, tôi vẫn luôn nhớ về Fred, về Ann, về ngôi nhà nhỏ của chúng tôi. Nhưng tôi cũng muốn bản thân mình mạnh mẽ hơn nữa để có thể giúp họ. Tôi không muốn khi trở về vẫn là hai bàn tay trắng. Tiếc rằng họ không đợi được nữa rồi.



Yunho nghe câu chuyện của tôi trong im lặng. Cậu chỉ khẽ vươn người tới siết nhẹ tay tôi một cái. Tôi cười, dù sao thì tôi cũng đã trở về rồi. Dù sao thì tôi biết nơi này vẫn luôn chờ đón tôi.




Rồi Yunho kể về những ngày tháng cậu sống sau khi Ann và Fred mất. Đều có mất mát, có khó khăn, có mệt mỏi, nhưng Yunho thật kiên cường. Dù tôi phải ra đi, nhưng tôi chưa bao giờ bị bỏ lại một mình. Còn Yunho đã có lúc phải cô độc chống chọi với tất cả.



“Yunho, vì sao lại ở lại?”



“Vì tôi biết sẽ có người trở về. Những đứa khi rời khỏi đây đều mong có ngày trở về. Tôi không muốn ngôi nhà mà bao nhiêu năm Ann và Fred cố gắng giờ không còn gì. ” Yunho nhẹ nhàng nói “Và giờ thì cậu đã trở về”.



Yunho lại cười. Không hiểu sao tôi rất thích nụ cười của cậu ta. Trong trí nhớ của tôi, khi tôi còn bé vẫn thường ngồi ăn cạnh một thằng nhóc nhìn giống tôi. Nó luôn hiền lành, nhường tôi phần ăn nhiều hơn, kể chuyện tôi nghe và có nụ cười thật ấm áp. Tôi phần nào nhận ra Yunho chính là người ấy. Vẫn luôn hiền lành, tươi cười…





“Thực ra thì tôi vẫn còn nhớ về cậu. Cậu luôn thích vẽ lên mấy tờ giấy nháp. Cậu vẽ cũng khá lắm. Nhưng không hay cười.” Yunho nhìn tôi, “Tôi lúc đó rất hay chú ý cậu,…”





Chúng tôi lại chìm vào im lặng…




Hoài niệm…

















"Ann! Fred! Jaejoong đã trở về rồi.



Con biết con về muộn, con biết con không đúng. Nhưng hai người vẫn chờ con phải không? Con muốn đến chào hai người, con đã về. Hai người ở trên thiên đàng chờ con nhé …"






Yunho đứng cạnh tôi, đặt xuống hai ngôi mộ cạnh nhau hai đóa lyly trắng. Hàng thông xanh vi vút nương theo chiều gió. Tôi đứng lặng, tựa như khi còn bé, ngày đầu tiên đi học về, Ann và Fred đứng ở cửa, đón tôi trở về.




“Xin chào, Jaejoong~, mừng con trở về”
















Tôi quyết định ở lại cùng Yunho. Tôi không muốn một lần nữa quay lưng lại với ngôi nhà của mình. Yunho khi nghe tôi nói quyết định của mình chỉ cười, kéo tôi vào một cái ôm siết đầy ấm áp. Tôi nghe tiếng tim cậu đập yên bình.

Hôm nay Yunho sẽ đón lũ trẻ từ tu viện trở về. Tôi vẫn luôn mong một ngày nào đó có thể tự mình chăm lo cho “gia đình” của mình. Và gia đình của tôi chính là tại nơi đây.


Có tiếng xe, là Yunho và bọn trẻ đã trở về. Ra đi cũng đã năm, sáu năm, chúng chắc đã thật lớn… Tôi mở cửa, mỉm cười đón chúng trở về.


“Xin chào… mừng về nhà.”






End