Hiển thị các bài đăng có nhãn DBSK. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn DBSK. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014

[Tôi] Chút cảm nhận sau đêm mưa ấy





Niềm vui. Tại sao không chứ? Khi mà ước mơ biết bao nhiêu năm đã trở thành hiện thực.
Nỗi buồn. Làm sao thiếu được đây? Khi giấc mơ ấy đã không trọn vẹn, lại càng tô đậm thêm sự trống trải trong lòng.

Giá mà chúng ta có thêm nhiều năm tuổi thanh xuân để có thể phung phí vào những tình yêu vừa to lớn lại vừa nhỏ bé, vừa cháy sáng rực rỡ nhưng cũng âm ỉ dai dẳng suốt bao năm. Nhưng chẳng có nhiều thời gian thế để mà phung phí. Tôi, chúng ta đều phải lớn. Họ cũng thế. Vậy nên concert đầu tiên ở Việt Nam ấy, cũng giống như một sự ngọt ngào cuối cùng mà tôi dành cho tuổi trẻ đầy bồng bột.

Tôi đã được cười, được khóc, được hòa mình vào biển đỏ mà tôi mong ước bao nhiêu năm. Nhưng rồi khi đang trải qua những giây phút thăng hoa nhất, tôi lại thấy lòng trống rỗng lạ. Có lẽ bởi vì người tôi chờ đợi vẫn chưa tới. Có lẽ bởi vì bức tranh đẹp đẽ tôi đã vẽ trong tim bao nhiêu năm không hoàn chỉnh, cũng có thể bởi vì những hoài niệm một thời xa xưa quá đẹp, nên dù hiện thực cũng đẹp đẽ đấy, nhưng vẫn chỉ là một bản vẽ đầy thiếu sót.

Nó giống như khi bạn mong chờ một đêm mưa sao băng rực rỡ, nhưng cuối cùng chỉ có thể nhìn thấy vài ngôi sao sáng lấp lánh vọt ngang qua tầm mắt.

Có lẽ bởi vì tôi quá tham lam. Bệnh chung của con người là tham lam, là không biết đâu là đủ. Lúc trước thì chỉ cần gặp họ một lần, rồi thì nghe hát một lần, rồi thì đứng gần một lần... mà giờ thì nghe cả một concert vẫn thấy trống vắng lạ.

Cái người tôi mong chờ lúc ấy cách tôi rất xa... Cũng đang chìm đắm trong một biển đỏ rực rỡ. Tôi lại tự nói với lòng rằng cũng may họ tách ra thì mới nghe được concert của ba người, chứ cứ ở cùng một công ty thì có mười lăm năm nữa cũng không chờ nổi concert ở Việt Nam. Nhưng dù có tự an ủi như thế cũng không thể ghìm lại suy nghĩ giá mà đây là sân khấu 5 người... giá mà họ chưa bao giờ tách ra...

Có quá nhiều "giá mà" cho một thời tuổi trẻ để mà tiếc nuối, để mà suy tư. Và cũng sẽ có nhiều người cười cho cái sự yêu "thần tượng" và không chịu lớn của một cô gái sắp bước qua ngưỡng tuổi 25.

Thực ra khi tôi bỏ tình cảm ra để yêu "thần tượng", quan tâm họ, mong ngóng họ không có nghĩa là tôi quá dễ bị lôi kéo hay ngây thơ. Ngược lại tôi thấy tôi cũng già trước tuổi đấy chứ. Chỉ là giống như bạn đang đi trên sa mạc khô cằn, rồi bỗng thấy ảo ảnh của một ốc đảo xanh tươi đầy nước mát. Và thế là bạn lại có động lực, có mục tiêu để tiến về phía trước. "Thần tượng" cũng vậy, họ chỉ như một ảo ảnh giữa sa mạc, mà có khi cả đời này chúng ta chẳng bao giờ tìm đến được. Nhưng nó giúp cho chúng ta có hi vọng, có niềm vui, và trên tất cả, chúng ta dám sống và dám yêu, dù tình yêu đó có thể chẳng ai thèm ủng hộ. Tất nhiên ngoài "Thần tượng", tôi cũng sẽ cắm đầu vào sách, vào nhạc, vào những chuyến đi. Nhưng họ vẫn sẽ luôn là một phần không thể thiếu trong những năm tháng tuổi trẻ trong tôi.

Và rồi có thể năm năm, mười năm sau, tôi sẽ nhìn lại khoảng thời gian vừa tươi đẹp nhưng cũng đầy sầu muộn này... Và nhận ra mình cũng đã từng có một thời tuổi trẻ say mê và khờ dại đến thế.





Thứ Năm, 15 tháng 12, 2011

[Tôi] Happy Birthday to Me ~ :))




^^ Yub, happy birthday to me ~

And my boy ~

Who's that?

Junsu ah~







Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2011

[Song] In Heaven - JYJ@DBSK




Credit: Brought to you by Sexyjj's Subbing Team

Chủ Nhật, 18 tháng 9, 2011

[Tôi] Giá như tất cả chỉ là một giấc mơ





Giá như tất cả chỉ là một giấc mơ...

Khi tôi tỉnh lại khỏi cơn ác mộng, tôi sẽ lại nhìn thấy các anh đứng bên nhau như thuở nào...

Giá như tất cả chỉ là một giấc mơ...

Khi tôi tỉnh lại, sẽ có người nhắn tin nói rằng hôm nay concert của 5 người thành công rực rỡ...

Và giá như tất cả chỉ là một giấc mơ...

Năm người vẫn đang đứng cạnh nhau trên bục vinh quang, cùng mỉm cười, cúi chào và nói thật to "Cassiopeia, chúng tôi yêu các bạn!"




Nhưng bởi vì đây không phải là một giấc mơ!

Nên năm người các anh đang chia xa như chưa bao giờ xa đến thế.

Các anh vẫn hát, nhưng không phải trên cũng một sân khấu.

Nụ cười vẫn nở trên môi các anh, nhưng những giọt nước mắt cũng khiến tôi đau lòng khôn tả.


Bởi vì đây không phải là một giấc mơ!

Nên tôi vẫn phải nghe về những con người quay lưng với các anh, dù họ từng một thời tự hào đến thế.

Tôi vẫn phải đối mặt với những lo lắng, nghi ngờ từ trăm phương ngàn hướng đổ về.

Vẫn phải cắn chặt môi ngăn tiếng khóc khi nhận ra Cassiopeia đã không còn đông như lúc trước.


Nhưng dù hiện thực thật phũ phàng, dù lựa chọn của các anh như thế nào đi nữa, niềm tin của tôi vẫn luôn tồn tại.

Thì tôi cũng chỉ còn niềm tin để có thể nuôi dưỡng tình yêu bé nhỏ của tôi mà thôi.



...Giá như tất cả chỉ là một giấc mơ...



Chút tâm sự sau khi xem K-War, xem cover dance DBSK, xem lại những hình ảnh DBSK trên sân khấu MKMF... Và nghe được một số điều đáng buồn về những người tự xưng là Cass~


Thứ Tư, 10 tháng 8, 2011

[Song] I Will Protect You - Hero Jaejoong

I Will Protect You

Lyrics: Hero Jaejoong
Singer: Hero Jaejoong







Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2011

[Tôi] Câu chuyện của tôi & điều kì diệu trong cuộc sống













Trong cuộc đời mỗi con người luôn tồn tại những điều kì diệu. Nếu bạn ngồi ngẫm nghĩ lại, bạn sẽ nhận ra cuộc sống là điều kì diệu tuyệt vời nhất.


Có những khi bạn cảm thấy bản thân đang cô đơn bước đi trong đường hầm đầy bóng tối, thì cũng là lúc bạn nhìn ấy những tia sáng của hi vọng le lói cuối đường hầm ấy. Đối với tôi, những tia sáng ấy đến với hình dáng của năm con người.

Khi đến với DBSK, tôi không phủ nhận điều đầu tiên khiến tôi bị thu hút chính là những khuôn mặt trong sáng, nhẹ nhàng trong “Hug”. Tôi không phải là một cô bé ngây thơ đến nỗi tin tưởng rằng thật sự tồn tại những con người thập toàn thập mĩ. Nhưng màu trắng tinh khiết ấy đã khiến lòng tôi xao động. Và tôi đã đến gần họ bởi những nét ngây thơ trên những khuôn mặt ấy.


Tình cảm của tôi dành cho các anh là tình yêu, sự cảm phục và lòng biết ơn sâu sắc.


Nói đến tình yêu, nó có lẽ là điều tất yếu nhất. Fan thì đương nhiên sẽ yêu thần tượng của mình. Nếu có thể liệt kê được vì sao tôi lại yêu các anh đến thế thì thật tốt. Rất tiếc đó chỉ là những tình cảm tận sâu trong trái tim không nói được nên lời.

Đó là khi các anh cười, tôi sẽ cười cùng các anh. Khi những giọt nước mắt của các anh chảy xuống, trái tim tôi cũng vì thế mà đau nhói.


Tình yêu của tôi được nuôi lớn qua biết bao năm các anh hoạt động. Nó giống như một hạt mầm nhỏ, dần dần được nuôi dưỡng đến ngày trở thành một cái cây xanh tốt.


Tất nhiên trong nhóm sẽ có người tôi dành nhiều tình cảm hơn, nhưng tình yêu dành cho năm người luôn không bao giờ thay đổi. Tôi đến với DBSK khi các anh là năm con người cùng đứng cạnh bên nhau. Và dù cho những sóng gió đang đến, tôi vẫn luôn tin tưởng vào một DBSK với sự hiện diện của cả năm người.


Mẹ tôi không phải một người dễ tính. Bà cũng rất ngạc nhiên khi tôi thích một nhóm nhạc thần tượng Hàn Quốc trong khi tôi không thích nổi những phim tình cảm sướt mướt xứ Hàn. Tôi không thanh minh nhiều với mẹ, chỉ thỉnh thoảng kể cho bà nghe về những nỗ lực, những cố gắng của các anh để có thể đứng trên sân khấu ngày hôm nay.


Để có thể hát và mỉm cười với chúng tôi, các anh đã phải trải qua những giờ tập luyện gian khổ thế nào. Các anh đã chịu đựng những nỗi đau ra sao… Từng chuyện, từng chuyện, tôi kể cho mẹ nghe. Bà thường không nhận xét gì nhiều, nhưng sự im lặng của mẹ tôi cũng gần như ngầm đồng ý. Mẹ tôi không thích những thứ quá hào nhoáng, nhưng bà hiểu giá trị của lao động chân chính. Bà cũng tin tưởng con gái mình khi quyết định dành tình cảm cho thần tượng thì đều có lý do của nó.

Đôi khi tôi tự hỏi nếu tôi có cơ hội như các anh, liệu tôi có đủ can đảm và nghị lực để vượt qua tất cả như các anh đã làm được hay không?


Tôi chưa từng khâm phục ai ngoài ba mẹ tôi, nhưng rồi các anh đã làm tôi hoàn toàn khâm phục và ngưỡng mộ. Vào cái tuổi mà tôi còn đang ăn chơi và hạnh phúc trong vòng tay cha mẹ, các anh đã phải bắt đầu tập luyện khắc khổ và lao động nghiêm túc không ngừng nghỉ. Khi tôi còn đang vòi vĩnh từ cha mẹ mình những thứ mình thích, các anh đã bắt đầu phải xây dựng sự nghiệp từ những viên gạch đầu tiên.


Các bạn có thể nói đương nhiên họ sẽ phải làm thế vì họ muốn nổi tiếng. Nhưng thực sự cái giá phải trả để được đứng lên sân khấu, để được làm đúng những điều họ mơ ước cũng thật lớn. Những người dám vì ước mơ của mình mà từ bỏ gia đình, lăn lộn trong cuộc sống đều xứng đáng được mọi người khâm phục.


Và nếu tôi được gặp DBSK ngoài đời, tôi chỉ muốn nói với các anh một câu thôi. Đó là “Xin cảm ơn, cảm ơn các anh rất nhiều!”


Nếu các anh không xuất hiện trong cuộc đời tôi, tôi sẽ không giống như ngày hôm nay.

Tôi sẽ vẫn mãi là một đứa con gái nhút nhát, ngốc nghếch và hay bị giễu cợt. Có lẽ sẽ vẫn sống, nhưng sống thật buồn chán.

Nhờ DBSK, tôi đã quen với thật nhiều người bạn mới, những người có chung một tình yêu, một niềm tin. Có lẽ sẽ có người nói rằng tình bạn ảo có gì đáng tin tưởng. Nhưng sự thật là thế giới ảo không hoàn toàn xấu, và những tình bạn trên mạng vẫn có thể sưởi ấm lòng nhau trong những ngày lạnh giá nhất.


Nhờ các anh, trong những giây phút tuyệt vọng nhất của cuộc đời mình, tôi biết rằng tôi không cô đơn.

Và vì có các anh mới có Cassiopeia, mới có tôi ngồi đây viết nên những dòng này.




Tôi biết DBSK và Cassiopeia đang trong thời gian sóng gió nhất, nhưng “Always keep the faith” không phải là điều Cassiopeia vẫn luôn nhắc nhở nhau sao? Không phải “Hope to the end” là những dòng chữ được Jaejoong oppa khắc trên lưng để luôn nhớ đến sao?


DBSK tồn tại vì có Cassiopeia và Cassiopeia tồn tại vì có DBSK.


Tôi đã từng hoang mang, từng sợ hãi khi sóng gió ập đến. Nhưng nếu bản thân một kẻ nhận là Cassiopeia như tôi còn không giữ vững được lòng tin, thì ai sẽ tin các anh đây?


Và vì tôi đã chọn lựa ngay từ lúc bắt đầu dành tình yêu cho các anh, tôi không bao giờ phải lựa chọn một lần nào nữa. Đối với tôi, DBSK chính là năm người cùng bên nhau.


Dù thời gian vẫn đang trôi, tôi vẫn luôn dành một góc trái tim mình để chờ đợi cho đến lúc năm con người ấy quay lại bên nhau…




Thứ Ba, 2 tháng 8, 2011

[Song] Wasurenaide - Hành trình tìm lại tình yêu




Thời gian trong vid lấy bối cảnh những năm sau, cụ thể là năm 2015. Vid kể về một Cassier đang hồi tưởng lại những kí ức của mình về DBSK, hồi tưởng lại cuộc hành trình đi dọc đất nước từ Bắc vào Nam để tìm những mảnh ghép của "Tình yêu".

Những địa điểm được quay ở Hà Nội là Lăng Bác, Nhà hát lớn, Hồ Gươm. Cảnh biển được quay ở Nha Trang, nơi có bãi biển nổi tiếng thế giới và địa điểm ở Hồ Chí Minh chúng ta có thể thấy chính là Nhà thờ Đức Bà. Mong muốn của chúng ta, những Cassiopeia đầy tự hào và tình yêu dành cho DBSK, chính là có thể nhìn thấy các anh một lần nữa được đứng bên nhau. Hãy đến với Wasurenaide của SexyJJ và cùng cảm nhận...

Camera: DBSK_Tit@Jae, Yunho4Ever, kanayuki, shishicandy.
Voice: Yunho4Ever,Luvje_jeluv,kanayuki,DBSK_Tit@Jae,shishicandy
Cast: shishicandy
Typeset: JolinRose Effect: Yuki*Cass
Video: Cher


Vote cho vid tại: Best Fan Forever


P/s: Một số điều ngoài lề ;))

1-Giọng hát cất lên ngay đầu vid là của Spi nha :))
2-Min với Ho là do Spi tìm thấy nha
3-Biển là biển nha trang thiệt á :))
4-Trong cái phần quay nhà thờ Đức Bà có đứa em họ bị lọt vào ống kính ;))
5-Min bị nhúng nước nhưng vẫn đẹp trai :x
6- TVXQ Saranghae là Spi viết trên bãi biển Nha Trang á :))


Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2011

[Tôi]Nhớ

Tôi cũng không rõ vì sao mình lại đánh lên những dòng chữ này. Có lẽ vì những cảm xúc dâng trào mỗi khi ngồi một mình, lục lọi lại những thời khắc đã qua. Và tôi biết là tôi đang nhớ...


Nhớ lần đầu tiên chờ đợi các anh ở sân bay...

Nhớ lần đầu tiên hồi hộp khi thấy chiếc xe chở các anh xuất hiện...

Nhớ cảm giác nghẹn thở khi thấy các anh bước xuống từ chiếc xe và vẫy chào...

Nhớ cảm giác hồi hộp, lo lắng khi những món quà được gửi đi...

Nhớ khi đứng ở cửa thang máy anh lướt qua tôi, như sao băng vụt qua bầu trời đêm...

Nhớ khi đứng ở sân vận động, chỉ thấy bóng dáng các anh xa xa...

Nhớ khi đứng dưới khách sạn, nhìn Cassiopeia vẫy tay chào tạm biệt...

Nhớ khi đến sân bay không còn bóng ai...

Và nhớ cảm giác hút hẫng khi biết họ đã thực sự đi rồi...


Và tôi biết những nhớ nhung này khiến tôi không thể chợp mắt. Giống như khi bạn đang đi trong bóng đêm, ánh sáng rực rỡ của những ngôi sao băng khiến bạn kinh ngạc bởi sự diễm lễ. Và khi ánh sao ấy không còn nữa, bạn cảm thấy một lần gặp gỡ là không đủ...

Tôi biết nỗi nhớ này không thể ngay lập tức nguôi ngoai, nhưng nó cho tôi thêm niềm tin để hi vọng và chờ đợi...

Chờ một ngày mới lại đến... Và những ngôi sao ấy sẽ một lần nữa đến với chúng ta...

Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011

[Tôi]Tạm biệt và... hẹn gặp lại



Thế là những ánh sáng đẹp đẽ ấy đã thực sự rời khỏi Việt Nam rồi.


Thời gian trôi qua nhanh đến nỗi khi nhớ lại chỉ còn cảm giác nghẹt thở vì lo lắng, vì hồi hộp, vui sướng và hàng trăm thứ tình cảm ngổn ngang không nói nên lời.

JYJ đã thực sự đặt chân đến Việt Nam, đã biết Việt Nam là như thế nào rồi... Mà tôi vẫn buồn.

Có lẽ vì một chút ích kỉ, tôi thực sự mong chờ khi các anh lần đầu tiên đến Việt Nam là cả năm người. Tôi sợ hãi khi phải thú nhận điều đó... Nhưng rồi nước mắt vẫn không thể kiềm chế được khi nhìn thấy Jaejoong từ trên ôtô bước xuống khách sạn... mỉm cười và vẫy tay.



Những cố gắng trong 3 ngày giờ đã vặt kiệt sức lực của tôi... và có lẽ của rất nhiều, rất nhiều những bạn khác nữa.

Chờ... đón... rồi lại chờ. Chúng ta đang mong muốn các anh nhìn nhận chúng ta, hiểu rằng ở đất nước hình chữ S này cũng có fan của anh, cũng có những người yêu quý và sẵn sàng chờ đợi các anh dù mưa to gió lớn.


Jaejoong đã mỉm cười, Junsu cũng mỉm cười... Và tôi tin ấn tượng chúng ta để lại trong lòng các anh không hề xấu...




Yoochun đã phải chịu chút hoảng hốt rồi... Yoochun đến nhanh quá, chỉ kịp nhìn được đằng sau của anh thôi... Nhưng chắc anh cũng sẽ thông cảm cho một đám fan lần đầu tiên được thần tượng đặt chân lên đất nước của mình phải không anh?


Cảm giác hiện giờ thật vô lực, nhấc chân nhấc tay cũng là một việc thật xa xỉ...

Sẽ có rất nhiều khoảng thời gian nữa trôi qua, liệu có lần nào chúng ta còn gặp lại?

Một năm... hai năm...


Tôi chỉ cầu mong nếu các anh có thể một lần nữa dừng chân ở Việt Nam, tôi có thể thấy hình bóng năm người bên nhau...

Có thể nhìn thấy bên cạnh Jaejoong, Junsu, Yoochun là Yunho và Changmin...

Để cái cảm giác chênh vênh trong lòng bình yên trở lại.

Nhưng kìm nén trong 3 ngày giờ lại tuôn trào theo cảm giác của sự mất mát. Chúng ta đã thực sự phải nói lời tạm biệt với những con người rực rỡ ấy.

Cuộc sống của các anh vẫn sẽ ảnh hưởng đến chúng ta từng ngày, nhưng các anh liệu sẽ còn nhớ đến chúng ta? Những người đã đứng dưới mưa vẫy tay chào tạm biệt...


Và tạm biệt không phải là vĩnh viễn... vậy nên ... hẹn gặp lại...




Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2011

[Short fic] Forbidden.Fruit - Extra

Extra








Hôm nay tôi sẽ nấu lẩu. Thực ra lẩu rất dễ nấu, chỉ cần bỏ xương vào đun lên, rồi khi ăn thì bỏ đủ thứ rau thịt cá vào. Thế là ăn.


Tuy tôi không thích lẩu lắm nhưng Yunho rất thích. Dù sao thì triển lãm cũng đã xong, thời gian qua tôi cũng bỏ bê nhà cửa và thằng em ngốc ấy rồi. Cũng nên đền bù cho nó một chút. Bước vào siêu thị nhỏ bên đường, tôi quyết định sẽ mua một cân thịt bò.


Đường phố đã lên đèn. Dòng xe cộ cùng với thứ ánh sáng nhân tạo tạo nên một dòng chảy không ngừng. Khi ra khỏi siêu thị tôi mới phát hiện ra mình không còn đủ tiền mua rượu nữa rồi. Mà ở nhà hình như còn mấy chai bia, có lẽ là đủ cho hai chúng tôi. Tuy Yunho ăn rất khỏe nhưng uống không tốt lắm, khoảng hai chai sochu là mặt đã đỏ bừng lên rồi. Lúc ấy nhìn mặt nó giống quả đào tiên trong phim Tây Du Kí, siêu dễ thương.





Tôi hà hơi vào tay, đi từ từ đến trạm xe buýt. Mùa đông năm nay đến sớm hơn mọi năm, cái lạnh từng chút từng chút một len vào từng con đường, từng ngôi nhà, từng con người. Có lẽ mai nên đi mua cho Yunho một đôi găng tay mới, chắc chắn là nó chưa có găng tay. Thở dài. Vậy mà cũng đã một năm kể từ khi Yunho trở về. Chúng tôi sống với nhau như người thân, như anh em, như gia đình và như những người không thể sống thiếu nhau.

Yunho dường như nhận ra tôi luôn lo sợ. Nó tìm mọi cách khiến tôi tin rằng nó sẽ không bao giờ rời xa tôi lần nữa. Nhưng thật khó khi mà bảy năm cô đơn đã in sâu vào tâm khảm tôi. Bảy năm đầy bất an, lo sợ. Tôi trở nên rụt rè khi có người tôi không quen đứng trước cửa, lo sợ khi chuông điện thoại rung lên. Nỗi lo sợ tin xấu đến bất chợt. Nhưng tôi biết không chỉ mình tôi cô đơn. Yunho cũng thế. Khi mới về nhà, nó thường quanh quẩn bên tôi, nói những điều ngu ngốc khiến tôi muốn khóc. Tôi biết nó cũng đã chịu đựng không ít đau khổ. Thật giống như chúng tôi sinh ra để làm khổ nhau…




Yunho luôn có những uẩn khúc trong lòng. Dù nó chưa khi nào nói ra thành lời, nhưng mỗi khi Yoochun đến xưởng vẽ cùng tôi nó đều lặng lẽ đứng ở ngoài. Tôi cũng sẽ chẳng bao giờ biết nếu không vô tình ra ngoài mua thêm màu vẽ. Nhìn dáng đứng lặng lẽ cô đơn của nó, tôi nhận ra nó đang đau lòng lắm. Đã có lúc tôi nói với nó Yoochun vẫn luôn nhắc tôi ăn uống, nhắc tôi nghỉ ngơi. Rồi tôi nhận ra ánh mắt tổn thương của Yunho khi nó cười nói rằng “thật tốt” .Lúc đó tôi có một mong muốn độc ác rằng khiến nó đau khổ hơn một chút, hối hận hơn một chút vì đã bỏ tôi mà đi. Rằng không có nó thì tôi vẫn có người quan tâm, lo lắng…
Nhưng rồi niềm vui thích ấy nhanh chóng nguội lạnh khi tôi nhận ra nó buồn thì tôi cũng chẳng dễ chịu gì. Chúng tôi đã cũng nhau nhảy điệu nhảy buồn bã này biết bao nhiêu năm rồi? Điệu nhảy mà mỗi người đều cố gắng khiến đối phương hiểu mình nhưng cũng cuối cùng lại dẫm phải chân nhau. Tôi đã chịu đủ đau khổ, Yunho cũng thế. Người ra đi và kẻ ở lại, rốt cuộc đến khi nào vết thương trong tôi mới lành hẳn đây?




Điện thoại của tôi rung lên. Yunho gọi. Hôm nay xe buýt đến chậm hơn thường lệ. Khi tôi định bắt máy thì điện thoại vụt tắt. Hình như là hết pin. Có lẽ hôm qua tôi đã quên không sạc pin mất rồi. Nếu xe đến trong vòng năm phút nữa thì cũng phải hơn nửa tiếng tôi mới về đến nhà. Dù Yunho đã trở lại bình thường sau tai nạn nhưng tôi vẫn muốn chăm sóc nó nhiều hơn, làm cho nó mau mạnh khỏe hơn một chút. Nhìn dáng người càng ngày càng gầy của nó tôi không đành lòng.

Trong suốt bảy năm chờ đợi ấy, đôi khi tôi đã nghĩ đến những hình phạt tôi sẽ dùng đối với Yunho khi nó trở về. Ví dụ như là lạnh lùng này, hay là nấu cho nó một bữa ăn toàn muối. Nhưng cuối cùng thì tôi thật vô dụng. Chỉ có thể ôm nó và muốn khóc. Tôi đã luôn nói với nó rằng em đã “nhầm lẫn” và cầu mong nó nói rằng “không… em không nhầm”… Tại sao tất cả đều là tôi phải nói ra? Tại sao cái đứa đã ép buộc tôi lại luôn rụt đầu vào mai như thế?!? Nhưng rồi tôi hiểu Yunho hẳn đã chịu đựng không kém gì tôi. Nó sợ tôi chán ghét nó không kém gì tôi sợ nó bỏ đi.




“Chú ơi, chú đang đợi xe buýt à?”


Tôi quay qua nhìn về phía tiếng nói. Một bé gái xinh xắn đang nhìn tôi, ánh mắt đỏ mọng.


“Chú đang đợi xe… cháu sao thế? Sao lại khóc?”


Đứa bé đưa tay dụi mắt, rồi chẳng hiểu sao lại càng mếu máo hơn.


“Cháu không thấy mẹ đâu cả… Rõ ràng mẹ bảo sẽ quay lại đón cháu… Mẹ không cần cháu nữa sao?”




Thì ra là đứa trẻ bị lạc mẹ. Tôi nhìn đồng hồ, đã gần chín giờ. Trạm cảnh sát cách đây hai cây số. Tôi một tay xách đồ đạc, một tay dắt đứa bé. Có lẽ hôm nay đành ăn cơm muộn một chút vậy.

Suốt cả đường đi đứa bé không ngừng thút thít. Tôi chỉ hỏi được mỗi tên của nó trong những tiếng thì thầm nho nhỏ.


“Chú bảo này, Hee Mi. Cháu có thích vẽ không?”


“Không. Cháu thích hát cơ”


“Nếu cháu khóc nhiều thì hát sẽ không hay đâu…”


“Không! Cháu hát hay mà”




Rồi nó nghêu ngao một bài hát hay được dạy trong các trường mẫu giáo. Tôi cười và khen nó rối rít. Làm cho Hee Mi nín khóc được là tốt rồi. Khi chúng tôi đến đồn, người công an ở đó đã tiếp chúng tôi thật tử tế và hứa sẽ tìm cách liên lạc với mẹ của Hee Mi.



“Cháu ở lại đây đợi mẹ đến đón nhé”



“… Cháu sợ…”



“Chú công an là người tốt. Sẽ tìm mẹ cho cháu. Đừng sợ…”



“Chú ở lại đây với cháu đi… Cháu không thích… hức…”





Cuối cùng thì tôi đành ngồi lại đây với Hee Mi. Tôi hỏi người cảnh sát xem có thể gọi nhờ một cuộc điện thoại không. Tín hiệu vang lên nhưng không có ai bắt máy cả. Tôi dập máy rồi thử lại một lần nữa. Không có người ở nhà chăng? Yunho đi đâu rồi sao? Một nỗi sợ vô hình dần dâng lên trong lòng tôi. Nhưng rồi tôi tìm cách trấn tĩnh lại. Có lẽ nó đang tắm, hay đang đi mua đồ quanh nhà. Yunho đã hứa rồi mà…

“Chú ơi, tay chú lạnh quá”



Hee Mi ngồi cạnh tôi, đưa bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay tôi. Hơi ấm từ tay cô bé truyền qua khiến tôi bình tâm lại. Phải… mọi chuyện đều ổn. Sẽ không có chuyện gì đâu.





Chúng tôi ngồi khoảng một tiếng ở đồn cảnh sát thì mẹ của Hee Mi đến. Cô trông khá trẻ, gương mặt đỏ bừng, đôi mắt cũng ửng đỏ. Khi thấy Hee Mi, cô vội vã chạy tới ôm con vào lòng, hai mẹ con khóc ầm ĩ cả một góc đồn. Rồi mẹ Hee Mi cảm ơn tôi không ngừng, bàn tay nắm lấy tay tôi đầy cảm kích. Tôi bối rối một lát, nói rằng đây là việc nên làm thôi mà.
Tôi bảo rằng có lẽ cô đã hoảng sợ lắm. Cô cười, ánh mắt đầy nước. Cô nói rằng cô rất sợ, rất lo lắng vì cô biết con gái đang cô đơn một mình ở một nơi nào đấy.



“Hee Mi rất sợ cô đơn. Nếu tôi bỏ đi chỉ hơi lâu một chút, nó sẽ sợ hãi rằng tôi không cần nó nữa. Nó cũng không thường chạy xa khỏi tôi, sợ khi quay lại tôi đã không đứng đợi nó về…”




Ôm ghì con vào lòng, người mẹ cảm ơn tôi lần nữa rồi bế Hee Mi đi. Cô bé được mẹ bế, cười thật tươi rồi vầy tay chào tôi. Tôi cũng vẫy tay chào cô bé, rồi chậm rãi đi về phía trạm xe buýt.








Khi Yunho rời khỏi tôi, nó có phải chịu đựng nỗi sợ hãi ấy không? Yunho cũng luôn sợ cô đơn, từ bé đã luôn bám lấy tôi. Nhưng rồi nó lại rời xa khỏi tôi như một cách tự trừng phạt bản thân mình. Bỗng nhiên một bóng người lao đến ôm chầm lấy tôi.




“Jaejoong!!!”


Tôi ngạc nhiên nhìn cái đứa mồ hôi mồ kê đầm đìa, vẻ mặt vừa lo lắng vừa tức giận nhìn tôi không chớp.



“Sao giờ này còn chưa về nhà? Có biết là em lo lắm không? Gọi điện thì không bắt máy, rồi máy lại mất tín hiệu”



“Tại máy hyung hết pin…” Tôi cúi đầu trả lời. Nhìn bộ dạng của Yunho khiến tôi muốn bật cười. Nó thực sự đã chạy đi tìm tôi xa đến thế sao?



“Em đợi mãi chẳng có cái xe buýt nào, chạy ra khỏi nhà thì gấp không mang đủ tiền đi taxi. Không thể hiểu nổi hyung… Muốn em lo đến chết sao?”



Tôi lại đi lặp lại điệp khúc hối lỗi của mình, rồi kể cho Yunho nghe lý do tôi về trễ. Khuôn mặt của nó dẫn dãn ra, dịu lại khiến tôi thở nhẹ một tiếng. Có lẽ tôi không bắt điện thoại đã khiến nó lo lắng chạy đi tìm, vậy nên gọi điện về nhà mới chẳng có ai bắt máy. Khi tôi kể lại chuyện gọi điện về nhà, Yunho nhìn tôi đầy bất mãn.



“Vậy sao không gọi di động cho em?”



Tôi ngớ người một lúc rồi cúi đầu xuống. Gọi điện về nhà không được khiến tôi nhất thời hoảng loạn, quên mất là vẫn còn có thể gọi di động mà.




“Hyung quên…”




Thở dài một tiếng, Yunho nắm lấy tay tôi, đi về phía trạm xe. Chúng tôi im lặng dắt tay nhau trên vỉa hè. Đèn đường soi rõ bóng của chúng tôi song song in trên nền gạch hoa. Rồi không hiểu sao, tôi bỗng nhiên cất tiếng hỏi.


“Yunho…”



“Gì?”



“Khi em bỏ đi… em không sợ hyung cũng bỏ đi luôn hả…?”



Bàn tay nắm lấy tay tôi siết chặt một chút. Rồi Yunho trả lời tôi, giọng trầm xuống thật nhiều.



“Đó là nhà ba mẹ để lại… Jaejoong sẽ không bỏ đi, đúng không?”



Yunho luôn hiểu tôi. Không khi nào tôi lại rời bỏ nơi ba mẹ đã mất bao công sức xây dựng cho anh em chúng tôi. Nhưng đáp án này chẳng khiến tôi vừa lòng một chút nào hết. Tôi nhìn đứa em trai đang đi trước tôi một chút, bàn tay vẫn đang truyền hơi ấm cho tôi.



“Nếu hyung không còn đợi được nữa thì sao… Nhỡ hyung chết đi…”



“Đừng!”


Yunho kéo mạnh tôi về phía nó rồi ôm chặt lấy tôi. Đôi tay nó siết chặt lấy thân thể tôi, ép sát thân thể chúng tôi vào nhau.





“Xin hyung, đừng nói nữa mà. Em xin lỗi. Là em sai… xin hyung…”




Tôi im lặng, vòng tay ôm lấy người Yunho. Thân người của nó khẽ run lên một chút, rồi lại yên lặng trong vòng tay tôi. Mãi một lúc sau chúng tôi mới tách nhau ra, tiếp tục đi về phía trạm xe buýt. Ngồi cạnh nhau trong cái tĩnh lặng của đêm khuya, tôi ôn lại những chuyện đã qua, cảm thấy cuộc đời tưởng như dài mà thực ngắn. Chớp mắt mà chúng tôi cũng đã đi gần đến nửa đời người rồi.



“Em cũng sợ lắm… sợ Jaejoong sẽ không còn ở đó đợi em trở về… Nhưng em không còn cách nào khác. Em sợ hyung sẽ không còn thương em nữa. Em không chắc chắn chuyện gì cả, nên cuối cùng chỉ có thể ra đi mà thôi. Em xin lỗi, Jaejoong, nhưng đừng bao giờ nói đến cái chết nữa nhé…”




Đôi tay đang nắm chặt tay tôi run rẩy khiến tôi nhớ về cô bé Hee Mi khi lạc mẹ. Tôi khẽ siết chặt tay Yunho. Thở nhẹ một tiếng. Có lẽ tôi cũng đã hành hạ Yunho đủ rồi. Đau khổ cũng không chỉ một mình tôi chịu. Trách thì trách thằng em ngốc nghếch đã không hiểu được tình cảm của tôi, hay trách tôi không thể hiện đủ để nó tin tưởng? Dù sao mọi chuyện cũng đã qua rồi, chúng tôi giờ cũng đã có nhau bên cạnh.





“Uhm, hyung sẽ không nói thế nữa đâu. Chúng ta sẽ ở bên nhau đến khi thành hai ông già…”



Yunho khẽ cười, siết chặt tay tôi thêm một chút nữa… một chút nữa.









Bữa ăn khuya hôm ấy trở thành bữa ăn ngon nhất mà tôi từng nhớ đến. Vì có món lẩu thịt bò, có bia , có Yunho của tôi và có tình yêu hiện hữu trong từng ánh mắt. Dù không thể nói cho cả thế giới về tình yêu của mình, tôi nghĩ cũng nên thỏa mãn rằng tôi có thể nói với người mình yêu thương rằng “Anh yêu em” mỗi ngày. Việc phải xuống địa ngục có lẽ cũng không quá khó khăn khi mà cuộc sống hiện tại chính là thiên đường … của riêng Yunho và tôi.






E.n.D

[Short fic] Forbidden.Fruit III

III. Forbidden.Fruit



Blinded by wishes, I dream of your kisses

You come to me deep in the night

Gently caress me and slowly undress me

Under the silver moonlight











“Yunho à, em gọi tên hyung đi…”



Tôi sững người lại nhìn anh, tay cầm đũa của tôi chợt run lên. Tôi nhận ra từ khi trở về, chưa một lần nào tôi thực sự gọi tên anh. Dẫu trong tâm trí vẫn ngàn lần gọi, chưa khi nào cái tên ấy được thốt ra thành lời.


“Hyung à, sao vậy?”


Tôi gượng gạo hỏi, bàn tay chạm vào mặt tôi anh cũng đã rụt về. Dù vậy tim tôi vẫn đang đập liên hồi. Tôi chưa khi nào nghĩ rằng sẽ có ngày anh muốn tôi gọi tên anh như trước kia. Đó giống như là điều cấm kị mà tôi không muốn mắc phải.



“Không sao cả. Muốn nghe em gọi thôi. Em không muốn gọi tên hyung sao?”




Anh nhíu mày, ánh mắt xoáy vào tôi. Tôi chỉ nhìn vào đôi mắt ấy trong thoáng chốc rồi đành cúi gằm xuống bát mì. Tại sao? Cuối cùng tôi đành thở dài, chưa khi nào tôi thắng được ánh mắt ấy.




“Jaejoong hyung…”




Mắt anh đỏ lên như mắt con thỏ chúng tôi nuôi hồi bé, rồi anh ôm lấy tôi từ phía sau, cằm đặt lên mái tóc rối bù của tôi. Tôi đặt đũa xuống , thừ người nhìn khoảng không trước mặt. Đã bao lâu rồi tôi không gọi anh như thế này?




“Gọi Jaejoong thôi… Yunho ah…”




Anh thì thầm bên tai tôi, giọng anh đầy nước mắt. Tôi ngơ ngác quay lại nhìn anh, vẫn chưa hiểu anh thực sự muốn gì nơi tôi. Anh không cho tôi quay đầu lại, đôi cánh tay càng lúc càng ghì chặt lấy cổ tôi.



“Đừng bao giờ rời xa hyung nữa… Xin em…”



Mọi thứ trong tầm mắt tôi dần mờ đi như được phủ một lớp sương mỏng. Tôi đã để người tôi yêu thương nhất cầu xin mình ở lại, dù đó cũng là điều tôi ao ước nhất…




“Em sẽ không đi đâu nữa… Jaejoong ah, em hứa…”




Tôi gỡ vòng tay đang ôm lấy tôi, xoay người lại và ôm lấy thân hình run rẩy ấy vào lòng.




“Là em sai, rõ ràng là em sai… tại sao hyung lại là người chịu trừng phạt. Em ác lắm. Hyung bảy năm qua ngày nào cũng mong em sẽ về. Ngày nào nghe tiếng chuông cửa cũng giật mình. Tại sao lại thế? Rõ ràng em là người phải xin lỗi, tại sao hyung lại là người luôn thấp thỏm, lo sợ. Rõ ràng… em không yêu hyung như thế… sao hyung vẫn yêu em…”




“Jaejoong ah, em yêu anh mà…”




“Không giống… em yêu hyung không giống hyung yêu em…”




“Em biết là không…”



Tôi chưa kịp nói hết câu thì anh kéo ghì tôi xuống, môi chạm vào môi tôi. Rồi nụ hôn sâu dần, dù tôi vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Giống như kẻ đi trên sa mạc chạm được tới dòng nước mát, tôi điên cuồng hôn anh, ôm anh, ghì chặt thân thể anh vào lòng. Rồi trong một thoáng ý chí thức tỉnh, tôi vội vã dứt ra, đẩy anh ra khỏi người tôi.



“Jaejoong… không, hyung… từ khi nào?”




Từ khi nào anh biết tình cảm của tôi? Tại sao lại hôn tôi? Anh muốn chứng minh rằng tôi mãi mãi không có tư cách ở lại bên anh sao? Nhưng anh chính là người bảo tôi phải bên anh mãi mãi …




Nước mắt không ngừng chảy ra từng đôi mắt anh, ướt đẫm hai gò má. Tôi đau lòng, muốn giúp anh lau nước mắt nhưng anh đã gạt đi.




“Hyung không cần em thương hại….”




Sao tôi lại thương hại anh? Tôi mới là kẻ đáng bị thương hại. Bỗng nhiên tôi giống như đang đi vào mê cung. Không biết lỗi ra, lỗi vào cũng dường như biến mất. Anh vẫn tiếp tục nói, thân người dựa hẳn vào bệ bếp, tránh khỏi vòng tay tôi.




“Dù hyung biết đêm ấy chỉ là do em say… nhưng… hyung đã không ngừng để bản thân vui mừng. Hyung biết hyung không xứng đáng được tha thứ. Vậy nên khi em bỏ đi, hyung hiểu đó là sự trừng phạt dành hyung xứng đáng nhận được. Em không sai… vốn là hyung sai. Hyung xứng đáng bị đối xử như thế…”



Bỗng nhiên tôi thấy khó thở. Hình như anh đang nói rằng… anh vui mừng vì đêm mưa ấy. Vậy là anh có yêu tôi? Tình yêu giống như tôi dành cho anh. Tôi run rẩy bước lại gần anh.



“Jaejoong… anh yêu em không giống như tình cảm anh em đúng không?



“Không…” Anh lắc đầu, hốt hoảng trả lời tôi. Khuôn mặt cúi gằm xuống “Không…”



“Anh nói dối, thế tại sao anh lại vui mừng vì đêm đó chứ? Tại sao anh không nói thật? Anh nói đi, nói anh yêu em!”




“Không… không phải mà…” Anh ngồi thụp xuống, đôi bàn tay bịt chặt tai lại. Tôi bất lực nhìn anh. Cuối cùng chính tôi mới là kẻ không hiểu anh.




“Vì sao không nói, Jaejoong?”


“Nếu hyung nói … em sẽ lại ra đi phải không? Lần này em sẽ đi mãi mãi đúng không?” Gục đầu vào hai bàn tay, tiếng anh nghèn nghẹn cất lên. Tôi ôm lấy cả thân người ấy vào lòng, bỗng nhiên hiểu ra được tất cả.



“Không, em sẽ không đi đâu hết. Em đã hứa rồi mà…”



Anh ôm chầm lấy tôi, khuôn mặt ướt đẫm áp vào lồng ngực tôi nóng hổi. Chúng tôi cứ ôm nhau như thế đến khi trời sáng, trong im lặng.













Suốt những ngày sau đó chúng tôi đã không hề đề cập đến buổi tối hôm ấy. Anh cũng không còn muốn nghe tôi gọi tên anh nữa. Đôi khi tôi đã nghĩ không biết đó có phải là giấc mơ của chính mình hay không? Tôi có cảm giác mình đã chạm tay vào cánh cửa, đã gần như mở đước nó ra. Nhưng rồi tôi tỉnh giấc khỏi cơn mơ ấy. Hiện thực lúc nào cũng thật khác.


Tôi đi xin việc trong một nhà máy cách nhà hơn hai mươi cây. Mỗi buổi sáng phải dậy sớm để đi làm bằng tàu điện ngầm. Tối cũng phải hơn tám giờ mới có mặt ở nhà. Anh luôn chờ tôi về mới cùng ăn cơm. Bữa ăn không nhiều món nhưng luôn nóng sốt, chúng tôi cũng chẳng có nhiều chuyện để nói với nhau, nhưng tôi không còn thấy cô đơn.




Chúng tôi đã im lặng và sống với nhau hết mùa thu và mùa đông. Sự im lặng đôi khi cũng là một điều tốt. Chẳng cần ngày ngày nghe những lời ngọt ngào mới khiến tôi hạnh phúc. Đôi khi chỉ cần hiểu rằng người ấy đang hiện diện trong cuộc sống của mình, hiểu rằng người ấy sẽ không buông tay ,thế là đủ.




Có những đêm trằn trọc, tôi tự hỏi liệu rồi chúng tôi sẽ đi về đâu? Liệu rồi tôi và anh có thể mãi mãi yên lặng, mãi mãi chìm đắm trong thứ hạnh phúc mỏng manh nhưng dịu ngọt này? Mãi mãi là bao lâu?













“Em biết vì sao Eva lại ăn trái cấm không?”



“Vì ngu dốt?”



“Không, vì khao khát. Con rắn cuối cùng cũng chỉ là thứ để đổ tội mà thôi. Bản thân mỗi con người đều mang trong mình những nỗi khát khao cháy bỏng. Nhưng thỉnh thoảng người ta lại khát khao điều cấm kị…”



Anh vừa gọt táo, vừa nói chuyện với tôi. Hôm nay là chủ nhật nhưng trời khá âm u. Tôi lười biếng nằm ở ghế salon, ngắm nhìn anh khéo léo gọt vỏ thành một sợi dài.



“Em chẳng thấy việc Eva lấy trái cấm là việc xấu. Khao khát hiểu biết, khao khát được mở rộng tầm mắt không phải chuyện xấu. Đúng không?”



Anh cười, đưa cho tôi một miếng tao.



“Nhưng nó là điều bị cấm…”



“… cũng chẳng ngăn được gì với việc cấm đoán ấy cả…”















Trời mưa.



Từng giọt mưa thi nhau đập vào cửa sổ. Anh bước đến bên cánh cửa, ánh mắt mông lung. Mỗi lần nhìn anh như thế, tôi đều muốn ôm anh vào lòng. Nhưng giờ chỉ một chút phá vỡ cân bằng cũng khiến mọi thứ tan vỡ.



“Jaejoong ah, bức tranh hyung hứa với em khi nào xong?”



“Sắp rồi”



Anh trả lời, ánh mắt vẫn chăm chú vào những giọt mưa không ngừng chảy xuống mặt kính. Ánh sáng từ bên ngoài xuyên qua làn nước chiếu lên khuôn mặt anh khiến tôi có cảm giác như anh đang khóc.



Đừng khóc…














Tôi bị tai nạn.


Tôi không có nhiều kí ức về ngày hôm ấy, chỉ mơ hồ nhớ khi đang đi trên đường thì có tiếng xe tải rú lên, tiếng người la hét. Tôi bay lên rồi rơi xuống một hố đen sâu hun hút. Trước khi bị hố đen ấy nuốt chửng, tôi chỉ kịp nghĩ đến duy nhất một điều…






“Yunho ah, hyung mệt mỏi”


“Dựa vào em này”


“Yunho… hyung chưa từng luyến tiếc vì có em làm em trai đâu… Nhưng có lẽ là không đủ…”


“… Jaejoong… chúng ta cùng xuống địa ngục đi…”










Khi tôi tỉnh lại, người đầu tiên tôi thấy là Junsu. Cậu ta đang cúi gằm khuôn mặt nhìn tôi, đôi mắt to tròn đầy nét mệt mỏi. Rồi dường như nhận ra tôi tỉnh lại, Junsu thở nhẹ một cái rồi đi khuất khỏi tầm mắt tôi. Giờ thì tôi phát hiện là ngoài thị giác và thính xác là đang còn hoạt động dù còn hạn chế, cả cơ thể chẳng còn nghe sự điều khiển của tôi.



“Jaejoong hyung, Yunho tỉnh dậy rồi!”



Rồi thì tiếng bước chân vội vã, và anh nhanh chóng xuất hiện trong tầm mắt tôi. Nhưng sao tôi có cảm giác đang gặp anh của mười năm nữa. Nếu nói ra anh nhất định sẽ không vui, nhưng sao lại nhiều quầng thâm trên mắt thế này, sao lại hộc hác thế này? Tôi đau lòng.



“Yunho, em nghe hyung nói gì không?”


Tôi chớp mắt, điều duy nhất tôi có thể làm được bây giờ. Bỗng nhiên tôi cảm thấy một giọt nước lặng lẽ rơi xuống khuôn mặt tôi. Tôi lại làm anh khóc nữa rồi.




“Jaejoong hyung, Yunho mới tỉnh, chắc còn mệt. Để em đi gọi bác sĩ”




Anh gật đầu rồi ngồi xuống cạnh giường, đôi bàn tay nhẹ nhàng chạm vào tay tôi. Nước mắt vẫn không ngừng rơi trên khuôn mặt anh. Tôi rất muốn vươn tay lau đi từng giọt , từng giọt. Đừng khóc. Tôi đã sợ hãi khi nghĩ rằng sự trừng phạt đã đến.



Tôi không sợ hãi cái chết…



Tôi sợ hãi nỗi cô đơn anh sẽ một lần nữa phải chịu đựng khi tôi biến mất khỏi cuộc đời anh. Tôi sợ phải bỏ anh lại một mình…





Giá mà tôi có thể được nói to cho cả thể giới điều mà bây giờ tôi nhận ra thì tốt biết mấy. Anh đã đợi tôi, đợi từ rất lâu. Nghĩ lại thì khi tôi chạy trốn khỏi anh, chạy trốn khỏi cái đêm hoang đường ấy có lẽ tôi cũng đã chạy trốn đáp án cuối cùng cho câu hỏi anh luôn yêu thương trả lời nhưng tôi chưa bao giờ tin hay đúng hơn là hiểu.




“Jaejoong, em yêu anh”


“Hyung cũng yêu em”







Cho đến giờ chúng tôi vẫn mang “nhầm lẫn” để biện minh cho những điều đã xảy ra. Nhưng vốn chẳng có “nhầm lẫn” gì cả. Ngay từ trước khi ôm anh vào lòng tôi đã biết người tôi muốn ân ái là anh. Nhưng rồi chúng tôi lại chạy trốn khỏi nhau bởi những quy tắc của đạo đức, của xã hội, cả nỗi sợ hãi mơ hồ rằng chính người kia cũng sẽ quay lưng lại với mình. Và tôi là kẻ đã quay lưng lại với anh.




Tình yêu của tôi. Bí mật của tôi.




Tình yêu của anh. Giờ đã không còn lá bí mật nữa.





Vốn tình cảm của tôi dành cho anh, hay anh dành cho tôi chưa từng là bí mật. Nhưng đối mặt thật khó. Tôi đã luôn sợ anh sẽ vỡ nát trong vòng tay tôi. Giá như lúc ấy tôi không bỏ đi… Thời gian đã khiến khuôn mặt anh in hằn nét mệt mỏi. Đôi mắt sáng ngời năm nào giờ chỉ còn những ưu tư khôn nguôi. Là tôi sao? Tôi đã khiến anh như thế…



Bỗng anh nắm lấy tay tôi, anh áp tay tôi vào má anh.



“Em nhớ ngày mưa chúng ta nói chuyện không? Em đã nói chúng ta sẽ cùng nhau xuống địa ngục . Hyung rất nhát gan. Vì vậy đừng bỏ hyung ở lại một mình. Xin em…”




Tôi cố gắng nắm chặt tay anh, nhưng chỉ khẽ nhích được một chút. Có lẽ anh cảm thấy được tôi đang cố gắng vì anh đã lại mỉm cười thật đẹp.



“Hyung yêu em, thật đấy. Nên đừng bỏ hyung lại một mình.”















“Yunho, khát nước không?”



Anh ngồi xuống cạnh tôi nơi bãi cỏ của bệnh viện. Tôi đã có thể di chuyển nhưng do nằm lâu ngày nên vẫn cần tập luyện. Anh thường xuyên đến tập với tôi, ánh mắt vui vẻ hơn mỗi khi tôi có chuyển biến tốt.




“Jaejoong, em sắp khỏi hẳn rồi. Mai cho em xuất viện nhé”



Tôi cười nhõng nhẽo với anh. Dù biết là phải luyện tập nhưng cứ ở bệnh viện mãi khiến tôi thấy mệt mỏi. Dù không gian thoáng đãng nhưng bệnh viện vẫn là bệnh viện. Tôi thích được về nhà hơn. Anh xoay người nhìn tôi, ánh mắt đăm chiêu. Tôi rất thích nhìn anh mỗi khi anh tỏ ra nghiêm túc thế này.



“Nhưng bác sĩ bảo em còn phải luyện tập để có thể đi lại bình thường…”



“Thì em về nhà tập cùng được mà. Nhé. Em không thích ở bệnh viện. Jaejoong…”



Anh miễn cường gật đầu rồi cười với tôi đầy bất lực. Tôi muốn về nhà cũng vì không thích anh suốt ngày phải tới bệnh viện thế này. Dù sao anh cũng đang trong giai đoạn cuối để ra mắt một cuộc triển lãm tranh. Không thể cùng anh làm việc như Yoochun nhưng tôi cũng không muốn trở thành kẻ gây phiền toái.










Cuối cùng cũng có thể trở về nhà. Tôi đặt lưng xuống ghế sopha, nhắm mắt tận hưởng sự ấm áp, mùi hương thanh nhẹ thoảng ra từ đóa hoa ly đặt trên bàn và mùi hương của những đồ vật lâu năm. Tất cả đều khiến tâm hồn người đi xa dịu lại. Nhưng chính hình bóng quen thuộc đang loay hoay trong bếp mới khiến tâm hồn tôi bình yên.



Anh đi ra từ bếp, mang theo một đĩa táo nhỏ. Tôi kéo anh xuống ngồi cạnh mình, để anh dựa đầu vào vai tôi.



“Hyung, khi nào thì em mới có quà?”


“Lát nữa… ăn táo đi đã”



Anh tách khỏi người tôi, lấy một miếng táo đưa cho tôi. Bỗng nhiên tôi muốn làm chuyện gì đó khiến anh đỏ mặt, để anh không còn ung dung như thế này nữa. Tôi cắn một miếng táo rồi áp môi vào môi anh. Nụ hôn có vị táo, giống như tôi đang được ăn một trái táo mọng nước vậy. Chỉ là nó ngọt ngào hơn gấp trăm lần những trái táo tôi đã từng ăn. Tôi luôn cảm thấy không đủ.


Anh khẽ tách khỏi tôi, đôi má ửng đỏ lên. Vuốt ve gò má của anh, tôi dịu dàng hỏi.



“Táo ngon không hyung? Ăn nữa nhé?”



Anh không trả lời, chỉ có khuôn mặt vẫn đỏ bừng yên lặng trong tay tôi là nóng lên. Tôi không kiềm lòng cúi xuống. Anh vẫn luôn ngọt ngào như tôi nhớ.


“Đủ rồi… Yunho”



Anh rời khỏi tôi, ánh mắt trách móc. Chúng tôi lại bên nhau trong im lặng. Rồi bỗng anh nói, giọng nhẹ như làn sương.



“Yunho… hyung sẽ cùng xuống địa ngục với em. Nhưng hyung cũng muốn được sống ở thiên đàng…”



“… Jaejoong…”



“Vậy nên em cả đời này phải ở lại với hyung. Nghe không?”














Anh đưa cho tôi đến xưởng, nơi đặt bức tranh anh vẽ tặng tôi. Khi anh kéo tấm vải phủ xuống, ánh nắng từ ngoài cửa sổ nhuộm cho bức tranh một màu vàng rực rỡ. Tôi tiến lại gần, ngắm nhìn những màu sắc hòa quyện vào nhau dưới ánh sáng. Anh mỉm cười, bước lại nắm chặt tay tôi.


Bức tranh tràn ngập một màu đỏ của những chiếc lá phong mùa thu. Nằm trên sắc đỏ rực ấy là một quả táo màu đỏ đậm hơn tất cả. Quả táo nằm trên những chiếc lá như được nâng niu nhưng cũng giống như bị thiêu đốt. Và quả táo ấy đã bị cắn một góc nhỏ.








“Chúng ta yêu nhau, đó có phải bí mật không?”



“Không phải bí mật của riêng em hay của riêng anh. Đó là bí mật của chúng ta…”





E.N.D
HaNoi 2:21AM
Dành tặng một người tôi chưa quen… và cảm ơn vì tất cả…





P/s: Trong fic có sử dụng lời của bài hát Forbidden Fruit. Thực sự tôi rất thích bài hát này, khi nghe có cảm giác giống như đang nếm một thìa mật vậy. Mong mọi người cũng thích nó. Xin cảm ơn…